Review một số tác phẩm ngôn tình hay – Sad ending – Page 24 – Wattpad

                                    

37, NGÀY ANH MÃI YÊU EM
Tác giả: Trương Tiểu Nhàn
Thể loại: Hiện đại, Huyền huyễn, Ngắn, SE.
Couple: Tây Tây - Kiều Tín Sinh

Đây là câu chuyện khá buồn về một cô gái yêu đơn phương đến cố chấp và tình yêu đến muộn vô cùng day dứt của một chàng trai.

Tây Tây là một cô gái khá bình thường, chơi thân với cô bạn Hạ Hạ xinh đẹp, nhà giàu, luôn được nhiều chàng trai theo đuổi. Tây Tây yêu một trong những người bạ trai của Hạ Hạ nhưng bất hạnh của cô đó là hai người kia là cùng một loại người, họ chưa bao giờ xem trọng tình yêu.

Tây Tây lúc đầu vừa thương vừa tiếc cho Kiều Tín Sinh. Một chàng trai tuấn tú, học giỏi, đam mê công việc tuy không làm giám đốc như mấy soái ca khác nhưng cực kỳ nghiêm túc, mê nghệ thuật và đàn rất hay. Một con người tài năng như thế nhưng tâm hồn lại mục ruỗng. Anh thay người yêu như thay áo. Năm đó cho cô về ké anh bảo anh không tin vào tình yêu vì anh không tin vào chính mình? Nhưng Tín Sinh à, anh tự ti về bản thân ở điểm nào chứ?

Lúc đầu mình cảm giác tình yêu của Tây Tây khá rẻ tiền. Cô mê một Tín Sinh đẹp trai, hào hoa phong nhã, nhà giàu các kiểu,... cô chê anh bạn của Tín Sinh nghèo, thô kệch và đôi lúc cảm giác thái độ hơi chảnh khi nói chuyện với anh kia. Nhưng rồi chợt thấy, có cái tình yêu rẻ tiền nào mà đơn phương sống sót 22 năm trời không? Có cái tình yêu rẻ tiền nào mà không hề vụ lợi, không muốn tiền bạc mà chỉ muốn ở bên người kia, mong nhìn thấy ngời kia không? Cô gái bé nhỏ ấy, vô số đêm cô độc đứng ngoài cừa nhà chàng trai, đợi anh ta về, nấp vào góc nhìn cho thỏa nhớ nhung. Rồi cô ngây ngô đứng đó cho tới khi đèn từ căn phòng anh không còn sáng nữa. Dù là đêm khuya, là mưa gió, là tuyết lạnh... dù là Tây Tây năm 17 tuổi, năm 20 tuổi hay năm 37 tuổi thì cô vẫn mãi ngước nhìn về phía anh. Nhưng anh thì chưa bao giờ quay lại một lần.

Tưởng chừng như tình yêu ấy sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi nhưng cuối cùng, một phép lạ cho Tây Tây được thỏa ước. Cô trở lại năm 20 tuổi và đến bên người đàn ông cô yêu. Tín Sinh yêu rất nhiều người nhưng chưa bao giờ xây cho ai một phòng vẽ tranh ngay trong chính ngôi nhà của mình, trừ cô. Anh cũng đâu có biết vì yêu anh, cô đã cực khổ học thứ mà mình không có năng khiếu, tìm hiểu những thứ mình chưa bao giờ hứng thú?

Tín Sinh à, cuối cùng anh có tin vào tình yêu không? Có tin một cô gái yêu mình suốt 22 năm ròng như thế không? Có tin cái tình yêu vật vã đến quằn quại ấy không?

Bữa tiệc nào cũng kết thúc. Tín Sinh dành cả cuộc đời còn lại đi tìm lại nguồn vui cho mình, tìm ở đâu khi người kia đã biến mất khác nào một giấc mơ không khí. Giá suốt một đời làm kẻ bạc tình thì đâu đến nỗi đau thương, nhưng phút giây nào đó sống hữu tình quay lại cũng chẳng còn thấy bến bờ, chẳng còn thấy bản thân, chẳng còn ý nghĩa sống... nếu thiếu người kia.

Tây Tây vô số đêm nhìn lên phòng anh... Còn anh, nửa cuộc đời còn lại, bao nhiêu đêm tìm kiếm bóng hình ngoài cửa sổ...

38, THẬP NIÊN HOA HẠ MIÊN
Tác giả: Tô Tử Noãn
Thể loại: Cổ đại, Huyền huyễn, SE.

Truyện khá ngắn, chỉ có 8 chương thôi.

Gần đây mình thích đọc những truyện SE nhẹ nhàng thế này. Kiểu SE do duyên số hay do những lựa chọn vô tình hữu ý nào của nhân vật chính chứ không phải là những màn máu chó SE.

Truyện này là SE do duyên phận mà thôi. Nàng A Bạch và chàng hoa yêu Thư Lê. Một bông hoa yêu khi đã yêu là yêu hết mình, yêu hết tính mạng, bên cạnh bảo vệ, che chở cho nàng, vì nàng mà hoa đã 10 năm nhưng chẳng tàn, vì nàng mà đổi mạng sống, đổi đôi mắt...

Nàng A Bạch vì yêu cũng hi sinh mình để cho người nàng yêu tu tiên, coi như chấm dứt một kiếp yêu thương nhưng chẳng được đáp lại. Tưởng chừng nàng đã chết nhưng tình yêu của kẻ khác đã cứu sống nàng. Sống một kiếp mới, yêu tên thư sinh mù lòa. Nhưng giờ thì hắn còn đâu, đã còn đâu...

Mình chẳng bao giờ thích bàn luận về tình yêu. Kẻ chưa biết thì chưa đủ hiểu, kẻ hiểu rồi lấy ngôn từ gì để diễn tả cho đủ. Thôi mỗi người đành tự trải, tự cảm nhận...

Tình yêu, nó là thứ đẹp nhất trên thế gian...

39, ÁNH TRĂNG NÓI ĐÃ LÃNG QUÊN
Tác giả: Độc Mộc Châu
Thể loại: Hiện đại, cảm động, ngược tâm, OE.
Tình trạng: Hoàn.

"Ánh trăng nói đã lãng quên của tác giả Độc Mộc Châu là câu chuyện về tình yêu, cuộc sống của những con người trẻ tuổi...
Truyện được kể bởi Tống Sơ Vi – một cô gái ở ngưỡng cửa đại học bình thường, cá tính có phần mạnh mẽ, xốc nổi, ngang bướng. Tình yêu của cô với chàng thiếu gia đẹp trai, giàu có, chính trực Cố Từ Viễn luôn là sự ngưỡng mộ lẫn ganh tị của các bạn học. Dù tình yêu của hai người phải chinh qua tất cả những cảm xúc ngọt ngào lẫn đắng cay nhưng mỗi người tự thấy mình cần có đối phương trong cuộc đời phía trước.
Cuộc gặp gỡ của Sơ Vi với Lâm Mộ Sắc – một cô gái nóng bỏng, hấp dẫn nhưng phát ngôn có phần lỗ mãng và là một mối đe dọa trong quan hệ của cô với Từ Viễn. Hay cuộc đụng độ giữa Sơ Vi với Viên Tổ Vực – kẻ luôn đối đầu với Sơ Vi trong mỗi lần gặp mặt nhưng chính anh chàng lại giúp Sơ Vi nhận ra nhiều điều trong mối quan hệ của mình với Từ Viễn.
Tình bạn giữa Sơ Vi với Quân Lương, cùng mối quan hệ rắc rối giữa Quân Lương – Đỗ Tầm – Trần Chỉ Tình cũng là một nút thắt trong cuộc sống của cô. Hay như người chị tốt Thẩm Ngôn – một người phụ nữ trưởng thành, "siêu phàm thoát tục" cùng người yêu tuyệt vời Lê Lãng. Tất cả các mối quan hệ đó đã khiến câu chuyện trở nên thú vị và lôi cuốn đặc biệt.
Mỗi nhân vật tình cờ bước vào cuộc sống của nhau rồi dần dà trở thành một phần không thể thiếu, giúp cuộc sống của nhau thêm ý nghĩa, màu sắc. Cuối cùng, những mối quan hệ phức tạp ấy sẽ đi đâu về đâu? Hạnh phúc có đến tìm mỗi người hay lại chỉ là thứ để lãng quên như một ánh trăng mờ ảo đêm lạnh?"

Truyện này văn phong hay, dịch mượt nên đọc rất thích. Theo mình rất đáng đọc ^^

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *