Tổng hợp những truyện ngắn hay và cảm động nhất về thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Sau ba năm tôi mới có dịp trở lại trường cũ. Mọi thứ không biến hóa nhiều, sân trường vẫn rợp bóng cây, những chiếc ghế đá vẫn còn ở đó, trầm mặc và nhẫn nhịn. Tiếng cô giảng túc tắc trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách .Nếu cha mẹ tạo nên hình hài thì thầy cô chính là người cho ta kiến thức và kỹ năng. Để bày tỏ lòng biết ơn của mình tới thầy cô nhân ngày Nhà giáo Nước Ta 20/11, bạn hoàn toàn có thể gửi tới ” những người lái đò ” 2 mẩu truyện ngắn cảm động dưới đây .Giọng cô nhẹ nhàng nghiên cứu và phân tích cho học viên chúng tôi những sự kiện lịch sử vẻ vang đáng nhớ, những thắng lợi vang dội của quân ta khắp những mặt trận. Chốc chốc cô ngừng giảng và nhìn đám học trò đang tròn mắt suy ngẫm. Chính cô cũng không hề nhận ra được những thế hệ học trò đó còn nhớ mãi công ơn của cô tự ngày nào .

Tiếng trống trường đã điểm, giờ ra chơi đến. Tôi lại thấy bóng dáng của cô từ trong lớp. Vẫn dáng hình ngày xưa khi gieo mầm con chữ cho chúng tôi. Cô vẫn tận tụy đến lớp, vẫn chèo lái những con thuyền mơ ước của những cậu học trò nhỏ chúng tôi đến bến bờ hạnh phúc.

Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách Tiếng cô giảng đều đều trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách – Ảnh minh họa: InternetCô về trường tôi từ khi trường chỉ có mái lá đơn sơ. Ngày mưa cũng như ngày nắng, cô vẫn đạp chiếc xe Thống Nhất đã bạc mầu đến lớp. Có lần những hôm trời mưa và bão rất to mà cô vẫn cố đạp hơn chục cây số đến lớp vì sợ học viên phải chờ .Có khi nước ngập quá bánh xe mà cô vẫn bước tiếp, đến lớp thì cả thầy cả trò đều ướt hết. Phòng học dột nát không hề theo học. Những khi mưa gió như vậy cô lại nhớ về vùng quê Bình Lục, nơi người ta vẫn “ cưỡi trâu đi họp huyện ” cô lại thấy xót thương .Cô thường kể cho chúng tôi nghe rất nhiều về miền quê và mái ấm gia đình cô. Miền quê chiêm trũng, ngập quanh năm những có nghị lực khác thường .Giờ đây khi mọi thứ đã được thay mới, cô vẫn ngày ngày đến lớp. Là một giáo viên dạy sử nên tính cô rất nghiêm khắc. Cô luôn dạy chúng tôi phải biết tự phấn đấu vươn lên .Cô thường bảo, lịch sử vẻ vang là cái căn nguyên của một vương quốc dân tộc bản địa, khi những em hiểu sử cũng hiểu truyền thống lịch sử quý báu của ông cha ta, biết mà học hỏi, biết mà phát huy những truyền thống lịch sử quý báu đó .Theo lời dạy đó, mỗi thế hệ học viên chúng tôi đều nỗ lực trở thành một học viên ngoan trong mắt cô. Đã 27 năm trôi qua với bao thế hệ học trò đến và đi khỏi ngôi trường này, nhưng hình bóng cô mỗi ngày lên lớp thì vẫn vậy .Những học trò tiên phong của cô nay đã đầu hai thứ tóc cũng không sao quên được những lời dạy, những kỹ năng và kiến thức mà cô đã truyền đạt. Cô luôn dạy cách làm thế nào để hiểu và nhớ về một sự kiện lịch sử vẻ vang lâu nhất. “ Chỉ khi những em hiểu rõ nguyên do tại sao và lý giải được những sự kiện, những mối ràng buộc đó thì em mới hoàn toàn có thể làm tốt một bài lịch sử dân tộc ” .Tôi còn nhớ kỷ niệm về cô khi còn đang học đại trà phổ thông. Là một học viên chuyên văn nên tôi rất thích những môn xã hội, đặc biệt quan trọng là khám phá những kỹ năng và kiến thức lịch sử vẻ vang .Khi còn học ở trung học cơ sở tôi đã được nghe những thông tin về cô với chiêu thức dạy hay, là một giáo viên giỏi ở trường. Và khi theo học cô tôi thực sự bị thuyết phục bởi cách giảng dạy ân cần và chu đáo .Trong những giờ giảng, cô nhấn mạnh vấn đề đến những sự kiện then chốt nhất, có tính quyết định hành động đến quá trình lịch sử vẻ vang đang nghiên cứu và điều tra. Cô thường dặn chúng tôi : “ muốn học được lịch sử dân tộc thì cần phải ghi nhận mạng lưới hệ thống kỹ năng và kiến thức, tóm gọn yếu tố lại rồi tiến hành thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại không bị mất ý ” .Theo lời khuyên của cô, mỗi chúng tôi đều nhớ rất rõ những yếu tố lịch sử vẻ vang và không hề bỏ sót chút nào khi làm bài kiểm tra. Không chỉ cho chúng tôi những bài học kinh nghiệm lịch sử vẻ vang mà cô còn dậy cách đối nhân xử thế ở đời .Cô cho mỗi chúng tôi biết thế nào là đời sống thực tại, nó không màu hồng cũng không trải thảm đỏ mà mỗi trái tim non nớt chúng tôi vẫn hoài tưởng. Cô vẫn ví, cuộc sống như một cuộc chiến đấu chính bản thân mình vậy .

Nếu kiên cường thì họ sẽ không bao giờ gục ngã, nhưng chỉ cần sơ xảy họ có thể đánh đổi cả cuộc đời. Tôi mơ hồ hiểu những gì cô nói, nhưng đến giờ thì đó lại là bài học đáng giá theo mãi cuộc đời tôi.

Cô thường dặn chúng tôi: “muốn học được lịch sử thì cần phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại không bị mất ý”Cô thường dặn chúng tôi: “muốn học được lịch sử thì cần phải biết hệ thống kiến thức, tóm gọn vấn đề lại rồi triển khai thật nhỏ ra. Như vậy vừa nhớ lâu lại không bị mất ý” – Ảnh minh họa: InternetMỗi một năm trôi qua cô đón một thế hệ học trò tìm đến những điều mới mẻ và lạ mắt trong trang sách lịch sử. Nhưng cũng là lúc cô tiễn thế hệ học trò của mình đi. 40 năm như vậy, sau 27 năm mà “ tay lái ” của cô vẫn vững mái chèo .Cô không còn đạp xe đến lớp như thời xưa nữa, cô không còn giảng bài khi lớp ngập mưa, nhưng những tiếng giảng của cô vẫn trong trẻo và dịu hiền. Nó vẫn hàng ngày dẫn dắt những thế hệ học trò như chúng tôi tìm đến được những chân trời mới .Cô trang bị cho mỗi chúng tôi rất đầy đủ hành trang tri thức và vốn sống của cô để chúng tôi không còn lạ lẫm và kinh ngạc khi bước chân vào đời .Những đồng nghiệp của cô vẫn nghĩ sao cô tận tâm với học trò đến vậy. Cô cười nhẹ và nói : “ Nó đã theo cái nghiệp mất rồi, thiếu học viên như thiếu chân tay vậy. Không sao chịu được ” .Có lẽ nhờ cô mà những bài giảng lịch sử dân tộc vẫn thấm nhuần trong tôi. Mỗi khi tiếp cận một sự kiện tôi không quên tìm kỹ về nguyên do của nó .Hiểu nghề để làm nghề như cô vẫn dặn chúng tôi. Sẽ mãi nhớ những kỷ niệm về cô, kỷ niệm về thời học trò và những bài giảng quý báu mà cô đã trao tặng cho mỗi chúng em. Chúng em sẽ luôn trân trọng nó như món quà quý giá nhất của cuộc sống .

Người thầy và những tờ tiền cũ

Nhà nó nghèo, lại đông bạn bè, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào ĐH. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện kèm theo của con mình “ làm thế nào mà chọi với người ta ” ! … Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “ mình hoàn toàn có thể ” .Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo ngại tràn về vây lấy nó … Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó .Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học kinh nghiệm “ nhân-lễ-nghĩa ” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “ bí kíp ” rồi dặn chỉ khi nào khó khăn vất vả nhất mới được mở ra. Nó đã không “ cẩn trọng ” thừa .Thầy dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra Thầy dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra – Ảnh minh họa: InternetGói “ bí kíp ” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần lớn đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm ! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc .Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên TP HCM thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã quay trở lại. Sau đó thầy chuyển công tác làm việc. Hai năm, nhiều lúc nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy ( lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất ! ). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy .

Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe căng thẳng mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng giãy của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh lung linh …Đến giờ đây nó mới chú ý thấy thầy đã xanh tươi lắm, bàn tay tài hoa khôn khéo rất lâu rồi đã gân guốc lên nhiều lắm … Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở : “ Thầy ơi … Sao không đợi con về ? ” .Vì nó cứ đinh ninh : nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp quay trở lại …

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.