Những Bài Thơ Hay Về Mùa Thu Mang Nhiều Tâm Trạng Và Cảm Xúc – Đề án 2020 – Tổng Hợp Chia Sẻ Hình ảnh, Tranh Vẽ, Biểu Mẫu Trong Lĩnh Vực Giáo Dục

Khác với mùa Xuân – trăm hoa đua nở, thì mùa Thu lại là mùa của những chiếc lá vàng rơi, những hình ảnh đẹp đầy lưu luyến đó đã tạo cho những thi sỹ cảm hứng thật tuyệt vời để viết nên những vần thơ về mùa thu đầy ý nghĩa. Bài viết dưới đây chúng tôi sẽ gửi đến những bạn những bài thơ hay về mùa thu, cùng theo dõi những bạn nhé !Mùa Thu Và EmNhững bài thơ buồn mùa thu nhớ người yêu

Mùa thu trong mắt em

Những bài thơ buồn về mùa thu15, Có Một Ngày Kia …14, Một Chút Tháng 87, Tôi Có Một Mùa Thu4, Và Em Là Thu !3, Tôi Về Phố Cũ Cùng ThuNhững bài thơ tình về mùa thuBài thơ : Thu và em – Nguyễn Thành LợiNhững bài thơ hay về mùa thuNăng thu gió với lao xaoMàu vàng non nhẹ đầy trào khoảng chừng khôngCon đò đợi khách bên sôngNước mềm như giải lụa hồng vắt ngang .Thơm thơm hoa bưởi cúc vàngQuyện hương xanh cốm êm ả dịu dàng lâng lângTiếng ve tiếc hạ mắt quầngĐể cành phượng vĩ lá bâng khuâng buồn .Áo dài ôm chiếc sống lưng thonThướt tha mềm mượt nét son dịu dàng êm ảTay nhặt sợi nắng thu vàngThả lên đồng ruộng sắp sang vụ cày .Nắng thu nhẹ lá vàng bayEm là ánh nắng thu say bao ngườiEm mãi là nắng thu ơiNắng thu em mãi trọn đời xuân tôi !Trên đường thoáng lá vàng rơiTrời dìu dịu mát đây thời tiết thuMây chiều một thoáng âm uThoảng nghe câu hát mẹ ru năm nào .Con cò đỗ cọc cầu aoĂn sung sung sung chát ăn đào đào chuaBây giờ thu chín vào mùaQuả hồng đỏ mọng, bưởi chua dịu rồi .Cúc vàng, na mở mắt chơiLựu dôn dốt ngọt, lả lơi chuối vàngNho, lê căng nét mịn màngCam, dưa hấu ngọt cho nàng mời anh .Cốm vàng gói lá sen xanhChuồn chuồn cánhmỏng mảnh mong manh đón chiềuThị thơm mùi vị tình yêuHồn thu đẹp những cánh diều tham vọng .Chiều thu gieo mấy vần thơThoả lòng ta với nỗi chờ đón thu .Cơn mưa rào cuối hạ, đã đi qua ,Trời hửng nắng, heo may về nhè nhẹSắc vàng tươi, trải dài trên con phố ,Xào xạc lá rơi, Hà nội thu sang .Con đường nào đưa ta tới Hồ Hoàn KiếmNơi mặt nước xanh, xanh màu liễu rủNơi tháp rùa ngàn năm còn đứng đó ,Nơi mặt hồ tím đỏ nắng hoàng hôn .Hàng cây nào, cho ta thấy thân quen ,Mùi hương nào cho nồng nàn hoa sữa ,Góc phố trường xưa, cây bàng lá đỏCốm “ Vòng ” xanh, thơm, mỗi độ thu về .Con phố nào giăng kín bởi hàng me ,Vỉa hè nào vàng, thơm hương sấu rụngCơn gió nào khiến mặt hồ lay động ,Bài hát nào cho xao xuyến mùa thu .Ta quay trở lại với chốn cũ người xưaTa trở lại với nồng nàn hoa sữaTa trở về với cây bàng lá đỏTa quay trở lại với hương cốm mùa thu .Hà nội ơi, thu có tự khi nào …Để lại trong ta tình yêu nỗi nhớ …Để lại trong ta buồn, vui, trăn trở …Để lại trong ta nỗi nhớ mùa thu ! ! !Thu lại về theo ngọn gió heo mayTrời chợt lạnh, gió lùa trên phố xáChân bước đi chợt thấy lòng lạnh quá !Mảnh trăng thu sao khuyết mất nửa vầng ?Thành Phố Hà Nội mùa này lá vàng rụng đầy sânHoa sữa rơi ngập ngừng nơi góc phốHương cốm Vòng tỏa miên man nỗi nhớThu ghé ngoài hiên, hoa cúc đượm vàng .Heo may về ,Cơn gió báo mùa sangTa góp nhặt mùa lá rơi đếm tuổiChợt vu vơ, chợt hờn chợt dỗiĐể mặc ai ngơ ngẩn với trăng vàng .Tháng chín chợt buồnMưa khủng hoảng bong bóng vỡ tanTa lặng lẽ cùng thu hòa trong phố ,Chân rón rén sợ chạm mùa lá đổ ,Heo may đã về đâyTa cũng đợi thu về …Thu có gì … sao hồn cứ lâng lângNhư tan chảy vào dòng sương yên bìnhBước chân em lần theo làn khói trắngDõi miền anh … cơn mưa bỏng mây mù .Bình minh về, câu hát gọi nắng thuHeo may gió khúc vi vu sóng gợnMặt hồ in sắc mây vờn bóng sớmAnh nơi nào trong biển mặn thế nhân ?Thu diệu kỳ … thẹn “ đáy thắt lưng ong ” !Thu vương vấn gió vờn bay mái tócThu vàng nắng dáng em soi nét ngọcThu bên anh khát bỏng cháy trong em .Mùa thu này đặc biệt quan trọng lắm …. không anh ?Thu gặp gỡ từng cung đường đón đợiThu se sẽ nốt nhạc môi tươi róiThu thắm nồng cỏ ngái buổi triền đê .Thu nấn ná … chia xa mỗi chiều vềDù bão nổi hay mưa tuôn rét mướtEm vẫn thấy sắc xanh trời niềm hạnh phúcBến thu nồng rạo rực lúc bên nhau .Lá vàng rơi rắc theo con ngõ nhỏTrời nhiều mây nhưng mưa không rơiKhông khí dịu êmMùa Thu đã sang rồi .Thoang thoảng hương thơm dọc theo hè phốHương cốm làng Vòng, hẳn em còn nhớ ?Nhớ những ngày nào ta dắt tay nhauGhé vào lề phố .Nơi những mủng cốm đầy níu chân ta .Mua gói cốm thơm bọc trong lá sen xanhAnh cùng em lượn giữa chiều Thu dịu mátHương cốm – hương Thu tỏa thơm ngan ngátEm có còn nhớ không em ?Ồ sáng nay thật lạ !Hình như thu về rồiThu ẩn trong vòm láMây trắng hiền êm trôi .Nước hồ thu xanh ngọcNắng thu thả tơ vàngLúa qua thời con gáiHương cỏ đùa mơn man .Em nghe thu gõ cửaVà tiếng thu thầm thìLàn gió thu hây hẩyGiọt sương lùa ướt mi .Thu đẫm vàng hoa cúcNhư gửi bao tình nồngDịu dàng thu hỏi nhỏ :“ Mình … có nhớ thu không ? ”Đã bao mùa thu cũQua rồi vùng heo mayEm bên anh nhẹ bướcVẫn nồng nàn … thu nay !Thu sáng, trong lộng lẫy ,Sương đẫm lá sen xanh .Một mình em đến lớp ,Gót sen lướt nhẹ nhanh .Thu trưa vàng, lớp tanNắng ngập, lòng xốn xang .Líu lô bầy em nhỏ ,Tiếng Cô, chim gọi đàn .Thu chiều, rơi đỏ phố .Lặng ngồi bên hành lang cửa số ,Giáo án đầy ắp mơ !Nhìn nắng vàng nghiêng đổ ,Thu tối, môi lạnh se !Gió ơi đừng vuốt ve ,Ta chấm bài, mai trả ! …gió khẽ đưa cành me ! …Thu đêm tan trong sương ,Thao thức, sen nhớ thương ,Thơm thơm tìm hương cốm ,Mang về sinh nhật Em .Bài thơ tình anh viết buổi đầu thuÊm đềm lắm như lời ru của MẹChiếc lá khô cựa mình nghiêng khe khẽHạt nắng rơi nhè nhẹ lối em về .Bài thơ tình anh viết chứa đam mêTiếng sáo diều trên vùng quê yên ảHương Cốm mới Cha vừa đem vào giãThoảng mùi thơm lan toả bến sông chiều .Bài thơ tình anh viết trĩu hương yêuTừng con chữ chứa bao điều muốn nóiThu chớm sang hạ còn đang mời gọiĐoá Cúc vàng mong mỏi một mùa ngâu .Bài thơ tình anh viết chẳng tròn câuHoàng hôn xuống nhạt mầu trong nhung nhớMùa thu ơi phải chăng là duyên nợCứ bí mật dang dở mối tình xa .Anh có thấy thu đang về trên phốThoảng mùi hương hoa sữa toả đâu đâyVạt nắng chiều nhảy nhót trong lùm câyChùm lá xanh đang cựa mình chuyển sắc .Anh có nghe thu đã về trên phốGió lao xao đùa cùng đám lá vàngChim gọi bạn theo bầy bay lố nhốVề phương Nam tránh rét đợi xuân sang .Anh có nghe gió thu thầm nhắc nhởThương nhau rồi thì hãy nắm tay nhauHãy bên nhau cho đến lúc bạc đầuĐừng xa nhé … thu về thêm say đắm …Đêm mùa thu, TP. Hà Nội lạnh không emHay vẫn cơn mưa, thêm buồn lãng đãngGóc phố kỷ niệm em còn lãng mạnNhớ về anh cháy bỏng một bờ môi .Phố về đêm bước chân ai đơn côiGhế đá bơ vơ, lá rơi lặng lẽHương mùa thu chênh chao thật khẽMang nặng trong mình kỷ niệm hôm nào .TP. Hà Nội ơi, thu giọt nắng hanh haoCon đường xưa giờ sao thênh thang quáChốn hẹn hò, hoàng hôn xuyên kẽ láNgon đèn vàng ánh nỗi nhớ chờ mong .Phố chiều nay heo hắt đợi mùa đôngEm biết không ? có một người đang nhớMảnh trăng gầy treo ánh vàng rơi vỡ ,Tìm sao trời nhen nhóm lửa yêu đương .Anh giờ đây như gió ở xa phươngTìm chốn cũ, con phố buồn da diếtAnh vẫn đi còn em chờ mải miếtPhố vì anh tha thiết khóc trong mưa …Mắt ngơ ngác đi tìm hoa phượng đỏBỗng giật mình đã bỏ lỡ từ lâuHạ ra đi cùng với tiếng ve sầuLòng hụt hẫng thốt lên câu tạm biệt .Gió cười nhạo thu sang mà chẳng biếtVẫn dại khờ thêu dệt giấc mơ yêuNào có hay tình đã ngả bóng chiềuMặt trời lặn vội liêu xiêu vụt tắt .Em cứ ngỡ như thói quen thường nhậtTa giận hờn càng bền chặt hơn xưaTrái tim đau vọng lại tiếng chuông chùaDuyên gãy gánh bởi trò đùa số phận .Trời sắp xếp hay tại mình không cẩn thậnLỡ mất nhau dẫu hối hận muộn màngCâu chuyện đời thu năm ấy sang trangChỉ còn lại tim hàng ngàn vết xước .Thu Sài gòn chẳng se lạnh đâu anhChẳng sóng sánh mặt hồ, chẳng mùi hương hoa sữaChẳng có con đường thu vương chiều nắng đổChỉ có nắng vàng với nỗi nhớ nôn nao .Em bỗng thèm một chút ít nắng hanh haoĐược đi bên nhau giữa lòng Hà nộiThèm cái nắm tay thèm ánh nhìn hoảng sợThèm phút ngượng ngùng khi anh nói lời yêu .Thèm dạo bên nhau nghe tiếng chuông chiềuTiếng tàu điện leng keng trên phố vắngKỉ niệm thời xưa, một đời trĩu nặngCó lẽ nào anh lại quên em .Em tìm anh giữa mùa thu Hà nội êm đềmTìm lại dấu chân nhau giữa bao ngày nhung nhớĐường Cổ ngư xưa có còn nức nởTrong năm tháng rộng dài mình vắng xa nhau .. ?Mùa thu về rồi anh vẫn ở đâuEm về lại tìm mùi hương hoa sữaHà nội và anh một đời thương nhớXui em về tìm lại dấu chân xưa ..Này bao thương nhớGửi vào mùa thuNày những giấc mơMuôn đời ảo vọng .Người đi xa lắmTheo những đám mâyLá chút rơi đầyChỉ mình em biết .Người đi mải miếtTheo giấc mơ hoangTrái tim đa đoanLàm sao giữ được .Mắt giờ không biếtcTóc giờ không xanhTay gầy nổi gânMưa ngâu dài lắm .Một ngày thu nắngMột ngày thu vàngBóng ai dịu dàng êm ảLướt qua khung cửa .Thôi không buồn nữaThu đến bên rồiNgười sẽ về thôiMột ngày gần lắm .Vàng bay áo lụa “ Phiêu Triền “Gót sen nhẹ bước vào miền dư âmĐàn kia ai gảy nốt trầmĐưa thu man mác về chằm nón thơ .Sợi tình mỏng mảnh như tơNhẹ như sương khói buộc chờ đón nhauPhôi pha lá cỏ úa nhàuBâng khuâng một bước – nhuốm màu thời hạn .Ai về – Ai ở hợp tanNhớ câu ” Đến hẹn … ” hồn lan man hồnChiều thu sóng sánh giọt buồnRơi vào cõi nhớ chút bồn chồn trông .Vàng bay áo lụa bên sôngGót sen nhẹ bước bềnh bồng tóc mâyHương xưa gởi lại chút nàyĐể ai còn có tháng ngày dư âm …Bỗng dưng trời đất trở buồnƠ kìa mây xám che luôn mặt trờiƠ kìa mưa lác đác rơiƠ kìa vàng lá muôn nơi nhuốm vàng .Ơ kìa, em mãi mơ màngƠ kìa thoáng mát khoảng trống gợi tình !Và Mùa thu bất ngờĐến ta, đánh một cái xuỳnh : Mưa thu .Sắc trời nhàn nhạt xanh mờDòng sông lơ đãng như thơ ru tìnhSông trôi về biển mông mênhRừng dương vàng sắc bên duyềnh sóng êm .Hỡi mùa thu của thần tiênLàng anh rơm rạ cũng lên sắc vàngMà hoa Cúc nở miên manVà bướm bay với hàng hàng đốm hoa .Mẹ nhìn cau sém sắp giàNâng niu cắt lá ấy là trầu khôngƠi mùa thu của chờ mongBưởi đu đưa chín mà lòng em thơm .Cho tôi hóa những lá vàng ,Em có về … khi mùa thu cuối chín ?Và rồi sẽ có một ngày ta trôi hoang đàng trên những giấc mộng hư khôngQuên một cuộc tình cho ai ngẩn ngơ chờ chờ đón đợiQuên một tưởng tượng đã bao đêm dài thương thương nhớ nhớCó một ngày rồi ta chẳng nhớ được điều chiSống với nửa kia bên những tháng ngày bình lặngKhông còn không bằng phẳngTa giấu trong ta 50% cuộc sống chừng đã ngủ yênSẽ thôi bồi hồi day dứt trong timSẽ thôi chạnh lòng về những tháng ba lãnh đạm mùa hoa gạo đổSẽ thôi bâng khuâng mỗi khi dã quỳ rợp vàng lối phốKhi tim chúng mình đã từng rực nóng vì nhau …Quá khứ có phải khi nào cũng là để quên đâu ?Liệu có ai nhớ về một thời tim ngân ngấn lệVẫn sẽ mỉm cười …Rồi một ngày kia tất cả chúng ta gặp nhau chẳng chút nghẹn ngàoTất cả đã nhạt nhòa dần theo những ân cần của một người naoHoài niệm xưa có những điều em không nhớ rõQuên con đường mình đi rộng dài hun hút gióCó thể một ngày em sẽ quên hết những nơi mình quaQuên bờ cát nào bỏ lại những vết chân taQuên hành lang cửa số nhà ai khép hờ đợi chờ lời hứa phôi phaKhi đất Tây Nguyên nhuốm đỏ một tim ngườiVà trả cả nụ cười ngày tuổi mới đôi mươiTrả lại con đường đôi bờ bằng lăng tím sống lưng chiều phủ dụTôi trả em khung trời xanh ngày cũRồi một ngày mưa sẽ chẳng còn rơiNợ người một chút ít đơn độc .Thu về trong giấc mơ trưaTháng tám nghe lòng chới vớiTháng tám về hong tóc rốiTháng tám ngày không vội vãTháng tám mây trời xanh quá !Có phải mưa buồn mưa nhớ ai ?Sầu vẫn gợi sầu ta với taVàng thu 50% nỗi niềm nàyMột nửa hạ tàn trên hè phốBiết nói gì đây phút chia tay ?Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì ?Ngày ấy hạ buồn tiễn em điTôi không muốn nghìn lần đau đớn nữaGiết hồn tôi êm ái đến vạn ngày !Em cứ hãy là mùa thu băng giáThôi xin đừng nhìn tôi như khách lạChắc phải tìm trong ngăn khóa hư vô …Tình vụng dại một thời nay nhắc lạiNhững thời xưa cỏ đá đã xanh mồTôi trở lại tìm em trong quá khứTa ra đi từ thuở chớm yêu ngườiChỉ đêm hôm lãnh đạm và lặng lẽ ,Còn lại gì sau năm tháng chơi vơi ?Cớ sao tháng bảy, mùa thu tớiHay rằng mắc tội với nước nhàCó phải thu ơi ? Đã phải lòng …Chỉ ngước nhìn theo với lạnh nhạtSao người lữ khách phương xa đó ,Để nay tháng bảy đầy lạ lẫmRồi cũng theo người cuốn gót hoangThì có khi nào em hiểu được ,Tháng bảy hờ hững tháng bảy thuVẫn còn nhớ trộm một bàn tay ?Mà người con gái đôi mắt ướt ,Đã thấy bâng khuâng, tháng bảy về …Tôi lau chưa hết dòng lệ cũEm đi rồi, màu lá úa than phiền …Mà hồi âm chẳng có, kẻ chờ trông !Em quên rồi hay em đang bận khócLớn dần theo đau đớn với mộng mơVà thu hỡi, liệu rằng thu có tuổi ?Tôi tìm về độ thu chiều tháng bảyTrăng hãy một lần nghe ta khócKhuya rồi, trăng trốn ở nơi đâu ?Ngày mai nắng đến là thu nữaĐã mấy mùa trăng người nhớ ngườiCòn mãi tên người biết hay chăng ?Có nghe mùa thu đang rối loạn ?Chẳng có cho nhau cái vẫy chàoTừ ấy em về phương trời nao ?Và em biền biệt chẳng còn đâyĐể một mùa thu phải nát nhàuAi về đường ai thời hạn trôiMùa còn xanh nhưng thu ta rơi vộiỞ nơi này mùa gợi nhớ em ơiVẫn vọng vang lịm tím cả trời chiềuMà trong ta tiếng lòng thu xơ xácNgười đời bảo xuân rũ cánh chiều quaTình quên ta nhưng thu lại bên taDuyên yêu chết, người đi, tim băng giáEm trong thu nên thu hóa mặn màMấy năm trôi thu rơi hoài trên phốNgày em đi lối hoang tàn lá đổTự khi nào ta có một mùa thuEm đi về quên một mùa trăng !

Hay cuối đường có ai đứng đợi

Lối em về phong kín mưa giăng ?Mỗi lần về ghé ngang phố cũĐã bao ngày mỏi mắt chờ trôngTìm đâu đây một thời để nhớTìm đâu đây một thời yêu dấuTa thương nhớ ai về ai biếtRằng thời điểm ngày hôm nay mưa không tầm tãNhớ chăng một người thời xa đó ?Chắc vẫn mây xanh, vẫn nắng hồngBên ấy chiều nay có vui không ?Niềm nỗi riêng mang vẫn mặn màThu qua thu lại thu đi xaMùa đến mùa đi mùa lại quaBuông chùng tơ liễu giữa thu khôngCho anh thương nhớ ngẩn ngơ lòngCó phải mắt em trong chiều biếcVà em là thu, em là thu !Em là mong nhớ của tình aiEm là mùa thu, em là thuGió đông đến rồi ! Đừng kinh ngạcEm có đưa tay cố ôm ghì ?Tôi thấy gió sầu của chia tayĐứng lên em hỡi gom thu lạiLà nỗi tình thu của nhớ mongEm là thu đó, em biết không ?Em đứng trông theo lá úa vàngEm là thu đó, em biết chăng ?Ấy vậy mà … vẫn thiếu một bàn chân …Độ tan tầm người ta đông như thếThu kín lối, phố chuyển mình như thểTôi về đây dư hương giấu trong lòngCó thương người mòn mỏi đứng chờ mong ?Hay đã lỡ mối tình duyên một thuởTôi trở lại mà chẳng thấy người đâuKỷ niệm nào xa ngái những mùa quaTôi về đây nghe phố hát thầm thìCó lạc không ? Hay thiếu một điều gì …Tôi trở về con phố cũ hoàng hônMới nghĩ thôi mà tim rối loạn !“ Người ấy về đây khép áo chào ”Như ngắm chàng trai đứng làm thơ .Góc phố tôi qua chầm chậm lạiNghe mùa thu về rơi trên vai …Tôi đứng đợi gì ? Nhớ nhớ ai ?Tôi về, thu đến, phố đơn côiNăm tháng ưu tư nỗi một ngàyTháng tháng trả về những ngày hôm nayTôi vẫn về đây mỗi ngày ngàyTôi về phố cũ thưa thưa vắngĐể chiều nay tơ nắng rớt rơi đâyTừ ngày ấy sầu đằng đẵng nghìn thuHạ hờ hững mưa tiễn bước em điKhi chiều về thăm thẳm cuối trời xanh

Nửa mùa thu

Ta đi tìm nửa mùa Thu .
Gửi vào nỗi nhớ lời ru vơi buồn .
Cho trời chiều đổ mưa tuôn .
Bên em còn nửa Thu buồn chơi vơi .

Nửa mùa Thu sợi nắng rơi .
Dịu dàng 50% người ơi nhớ về .
Người về gom nửa hồn quê .
Cho ta gửi hết bộn bề nhớ nhung .

Nửa mùa Thu có về cùng .
Ta gom một nửa niềm chung ở đời .
Nhớ tà áo tím người ơi .
ChiềuThu nhuộm tím câu thơ đợi chờ .

Mùa thu trong mắt em

Có một mùa thu, tôi gặp trong mắt em
Là mùa thu, không có nơi trần gian
Mọi cái đều nhạt nhòa, ẩn mờ sau màn lệ
Và khẽ khàng, xào xạc … những chiều rơi !

Có lẽ mùa thu, đã quá lâu rồi
Như ảo ảnh, như vô hình dung, lờ mờ không rõ nét
Linh cảm mách thầm, mùa thu này tôi biết
Bởi tôi nhìn thấp thoáng … có bóng tôi …

Giây phút bàng hoàng, ngơ ngác chơi vơi
Nếu cố tìm, cũng không sao gặp lại
Trong giáng chiều, hoàng hôn tím tái
Trong mắt em … mùa thu đã … chết rồi ! ..

Mùa thu thay lá

Thu đã tới sao mắt em buồn thế
Có gì đau em cố dấu trong lòng
Anh rất muốn được cùng nhau tò mò
Tận trong em chất chứa nỗi u buồn

Tình trôi qua quá mặn nồng thiết tha
Gieo vào em bao nhiêu sầu và lắng đọng
Ánh mắt em nhìn về nơi xa vắng
Ngóng tìm ai để tan nát cõi lòng

Theo thời hạn mọi thứ sẽ phôi pha
Để rồi đây một ngày không xa nữa
Em sẽ gặp tinh yêu luôn chan chứa
Tìm thấy tình yêu chân thực cho mình

Hàn gắn lành vết cắt ở con tim
Mùa thu sang xin em đừng mong đợi
Mối tình xưa đã cất bước đi rồi
Một mùa thu tương lai đầy xán lạn
Em nỡ nụ cười rạng rỡ kiêu ngạo
tho hay ve mua thu 9

Lạc thu buồn

Ta muốn gọi em bằng lời thổn thức .
Hà nội cuối Thu nhớ cánh Phượng buồn
Phố cổ mon men đâu hàng chè Bưởi
Mưa lạc bên thềm lau chút lệ tuôn ..

Từ dạo em đi Hạ nghiêng mình đợi .
Trang giấy học trò lặng lẽ ngủ quên
Rón rén Thu qua bao lần thay lá .
Phảng phất heo may ghẹo ướt môi mềm

Hoa Sữa đợi sương dậy thì cương nụ
Anh bước vô hồn đếm lá Hồ tây
Hương Cốm đi qua một thời hò hẹn
Theo lối em sang thơm má căng đầy

Đây phố Khâm thiên kia đường Quốc nội
Kỷ niệm theo về nhắc thủa yêu đương
Nắng giận Heo may bỏ anh lạc bước
Thu ở bên kia .. còn thắm môi hường .

Nhớ thu xưa

Thu về rồi nỗi nhớ cũng chông chênh .
Thầm gợi nhớ về mùa thu xa lắm
Hương hoa sữa vẫn thơm nồng thầm lặng
Ta lạc nhau khi thu qua ngõ vắng .

Hờn trách thu sao nắng chẳng thấy vàng
Gió thu về cũng không thấy mơn man
Hoa trổ bông đâu còn màu rực rỡ tỏa nắng
Hàng cây kia đang gục đầu nức nở .

Nỗi buồn nào làm vầng trăng khuyết nửa
Trái tim yêu cũng khép cửa ơ hờ
Gió heo may gọi giao mùa thu mới
Đón thu này lại nhớ tới thu xưa … … .

Thu buồn

Chiều tô màu tím sắc mây
Nhẹ êm từng hạt nắng đầy bến sông
Lá rơi xao xác cõi lòng
Thu vừa chạm ngõ lạnh nhạt gió bay

Mùa thu trời điểm mê say
Ai yêu thu mới thường hay thấy buồn
Buồn như vừa mất người thương
Thu rơi từng chút lệ tuôn từng hàng

Buồn như duyên nợ bẽ bàng
Cuốn bao kỉ niệm hấp tấp vội vàng gió thu
Buồn như trời có nhân từ
Bên dòng sông biếc tương tư mắt nàng

Buồn như một kiếp nhân gian
Lá kia đâu sống đến ngàn dâu xanh .

Buồn như lá mùa thu

Thu anh ạ ! lời trầm buồn của lá
Ve cũng sầu xếp cánh rã thu phong
Có một nỗi buồn chia làm hai ngã
Cuối góc đường thu, hạ nén giọt lòng

Mùa chia tay và người cũng chia tay
Hồng cát bụi phong trần đau gió mùa
Hạnh phúc nào xa xôi miền quan tái
Cho ve buồn nằm chờ mãi tình thân

Buồn như lá mùa thu trông làn gió
Một thoáng mành hoa cỏ nhuốm lo âu
Buồn như cành cây nhìn hàng lá đỏ
Đẹp tuyệt trần hương bày tỏ phút giây

Chim về đâu chim buồn xa vạt nắng
Rừng nằm im nghe và lắng đọng thu sầu
Em về đâu khi mùa đông tuyết trắng
Có ôm anh khoảnh khắc lúc mưa ngâu ?

Dại khờ

Lại một tối ta ngồi ôm đêm vắng
Khói trên môi, xuân rụng dưới hàng cau
Sương bạc trắng bốn bề giăng giăng lạnh
Ánh trăng gầy khuất biệt mái hiên sau

Phố ngủ rồi sao người còn thao thức ?
Nhớ thương ai hồi ức trải canh dài
Gió quạnh quẽ ru sầu lên mắt mỏi
Chắc mơ thầm hơi ấm nửa vòng tay

Con đường cũ xuân về không kẻ nhớ
Góc quán quen thôi nhé những hôm chờ
Và vĩnh biệt tháng ngày ta đã mộng
Dẫu chưa tròn ước hẹn một niềm mơ

Tình xa ngái người đi không trở lại
Bốn mùa thu vàng võ lá một chiều
Ta gục đổ dưới phiến hồn hoang hoải
Vẫn dại khờ nhớ mãi thuở vào yêu …
tho hay ve mua thu 10

Đợi em

Tôi đợi em khi nắng đã ngả chiều
Lá vàng rơi bên ngõ vắng vắng ngắt
Chân cứ bước, niềm đơn độc theo gót
Nặng tâm tư nguyện vọng vì nỗi nhớ dâng nhiều

Tôi đợi em trong những tối cô liêu
Áng thơ buồn nghiêng thương nhớ bao nhiêu ?
Vầng nguyệt muộn rẽ mây soi tâm sự
Khói thuốc bay vẽ một dáng yêu kiều

Tôi đợi em, chờ em ngày thu tới
Ngõ hồn chờ vẫn vời vợi còn xa
Thu đến rồi nhìn lại hạ cũng qua
Rồi thu nữa, rồi một mùa thu nữa

Ngập ngừng chi

Sao ta cứ mãi hờ hững nhau ?
Để áo yêu thương nhạt mất màu
Anh biết tình đầu còn nồng cháy
Nhưng chân em đã lạc về đâu ?

Ta còn chờ đón một điều gì ?
Thu lại đến rồi đợi làm chi ?
Đời có bao lâu tình nhân nhỉ
Cứ ngập ngừng ngân sách xuân thì !

Mặc kệ ta cứ yêu đi thôi
Để trời còn nắng lẫn mây trôi
Để đêm mây gió không còn lạnh
Ta đã yêu chưa ? Đã yêu rồi …

Heo may

Bỗng dưng trời nổi heo may
Lòng anh trăn trở những ngày xa em
Lá thu xào xạc bên thềm
Bâng khuâng nỗi nhớ trong đêm một mình .

Gió thu như cũng gợi tình
Xuyến xao nhớ lúc đôi mình bên nhau
Bây giờ em ở nơi đâu ?
Heo may mang lại nỗi sầu nhớ thương !

Em đi hình bóng còn vương
Đường xưa in dấu dặm trường cách xa
Chiều thu mây phủ nhạt nhoà
Heo may se lạnh … tình ta vẫn nồng .

Những bài thơ buồn mùa thu nhớ người yêu

tho hay ve mua thu 11

Đừng buồn em nhé

Em có nghe tiếng lòng nức nở
Và nỗi buồn rạn vỡ trong tim ?
Xa rồi tăm cá, bóng chim
Chia tay ngày ấy biết tìm nơi đâu ?

Thu đã về mưa ngâu ập tới
Tình đơn độc vời vợi cách xa … !
Đêm khuya dưới ánh trăng ngà
Nhớ em tha thiết xót xa trong lòng !

Nơi xa ấy em mong ngóng đợi
Chờ cuối thu mình mới gặp nhau
Cây xanh thay lá đổi màu
Còn ta mòn mỏi nát nhàu ruột gan .

Trong xa cách ngập tràn thương nhớ
Cho dù em có ở nơi đâu !
Trăng kia dẫu có bạc mầu
Lòng anh mãi mãi ghi sâu nghĩa tình .

Đêm dài có lúc bình minh
Đời ta mãi mãi ấm tình trong nhau .

Thu buồn

Lặng nhìn những chiếc lá rơi
Bỗng nhiên thấy nhớ một nơi đã về
Ừ thì chẳng nghĩa phu thê
Nhưng nào quên được lời thề hôm nao .

Gió vờn mây trắng trên cao
Hanh hao nhẹ thổi chênh chao nỗi lòng
Thu à ! Có thấy gì không ?
Sao buông mấy vạt nắng hồng nhạt phai …

Chiều buồn tím tận chân mây
Làm cong lọn nhớ mi gầy dõi theo
Giật mình nhìn ánh trăng treo
Khuyết đi 50% thả neo mạn thuyền .

Thôi thì nợ chẳng cùng duyên
Đành chung chịu một nỗi niềm mất nhau
Chia tay từ đó rất lâu
Thêm mùa thu nữa tóc màu điểm phai ?

Tiếc lá thu tàn

Hết mùa rồi chiếc lá cũng tàn phai
Chiều thu cuối cuốn bay theo làn gió
Sầu rưng rức khi đông vừa chạm ngõ
Lời thơ buồn vàng võ những hoài mong .

Giao mùa rồi anh nơi đó thấy không ?
Có buốt giá cõi lòng đêm thao thức
Những suy tư có làm tim day dứt
Khi dư hương lẩn khuất giữa canh trường .

Thu theo người dang dở cả mùa thương
Khung trời cũ vầng dương giờ tắt lịm
Khơi tro tàn tìm lại từng kỷ niệm
Thầm dối lòng ước nguyện vẫn còn đây .

Mây của trời sẽ cùng gió xa bay
Đường nhân thế lạc loài đôi chân nhỏ
Dấu hài xưa ẩn mình trong lớp cỏ
Như nhắc người còn đó một thời yêu .

Khu vườn tình giờ hoang phế cô liêu
Cây cằn cỗi tiêu điều trong buốt giá
Cành run rẩy luyến thương từng xác lá
Gió trở mùa chia ngã mộng ngày xanh .

Tiếc lá thu tàn … hay hụt hẫng tình anh …

Khóc mùa thu chết

Gom lá khô vùi thu vào huyệt lạnh
Đêm tủi sầu cô quạnh chít khăn tang
Mảnh duyên thừa ở đợ ải trần gian
Đông buốt giá lỡ làng bao ước vọng .

Chuyện thời xưa giờ đây là ảo mộng
Sẽ tan theo gió lộng bóng mây trôi
Vầng trăng nghiêng về miền nhớ xa xôi
Cho ký ức mồ côi nằm thao thức .

Ngọn sầu đông sầu đâu dâng chất ngất
Bóng hình quen ẩn khuất bụi thời hạn
Soi gương đời héo hắt mảnh dung nhan
Thu lịm chết dở dang mùa thương cũ .

Đáy mộ sâu lời thơ buồn héo rủ
Níu dư hương ấp ủ chút tàn phai
Trả lại người tình một thoáng xa bay
Đường nhân thế đọa đày câu duyên kiếp .

Thu đã chết trong bí mật nuối tiếc
Lời di ngôn rên xiết lối rêu phong
Gió thủ thỉ hát khúc hát sầu đông
Cho nỗi nhớ bát ngát vùng kỷ niệm .

Lệ tràn mi lửa tình đành tắt lịm
Tiếng kinh cầu tiễn biệt một mùa thơ .

Mùa thu và nỗi nhớ

Đã bao lần em tự hỏi vu vơ
Anh nghĩ gì sao hồn thơ hờn lẫy
Thu thời xưa vẫn dễ thương và đáng yêu vậy đấy
Kỷ niệm nào xao xuyến trái tim anh

Nhớ không anh thủa xưa ấy xa xanh
Thu nhớ ai để hanh hao vàng sắc lá
Bản tình ca khúc giao mùa lạ quá
Mắt mơ màng nghe điệp khúc đầu đông

Trời chuyển mùa xao xác cả dòng sông
Bao yêu thương cháy hồng con tim nhỏ
Lời yêu xưa cùng những đêm trăng tỏ
Vòng tay nào tha thiết gọi yêu thương

Em và thu như dạ lý ngát hương
Mình trao nhau lời yêu thương trìu mến
Thu và em luôn mong đợi anh đến
Mắt em buồn lặng lẽ đợi xa xăm

Viết Tặng Kèm anh những tình khúc ngàn năm
Nắm tay em mình cùng nhau dạo bước
Ở ngoài kia trời xanh như mộng ước
Em trở lại hong lại những vần thơ

Mùa thu trong mưa
Ta viết về mùa thu
Mùa thu về trong mưa
Ta viết trong nỗi nhớ
Nỗi nhớ người thương xưa

Ta lắng nghe hơi thở
Hơi thở đón trung thu
Ta nghe từng nhip đập
Trái tim yêu bốn mùa

Em – mùa thu – nỗi nhớ
Có toàn bộ trong mưa
Gom dấu yêu kỷ niệm
Thổn thức tình nên thơ

Thế Là Mùa Thu

Tháng Tám về một cơn gió heo may
Con đường vắng hoa mỗi ngày vẫn nở
Chỉ lá vàng một chiếc bay trong ngõ
Ta hiểu rằng thế là có mùa thu

Trong khu vui chơi giải trí công viên vọng một tiếng chim gù
Mặt hồ nước cũng hình như xanh lắm
Ngọn gió chiều bồng bềnh trôi xa thẳm
Không gian mờ văng vẳng tiếng chuông ngân

Góc phố nào ai rộn ràng bước chân
Ai đứng đợi, ai tần ngần ánh mắt
Mùa thu về để nắng vàng như mật
Mùa thu về, em cất rượu tình say .

Mùa Thu Và Em

Có mùa Thu nào, vừa mới qua trước ngõ
Trong từng cơn gió nồng nàn heo may
Sắc Thu vàng ươm trên màu hoa cỏ
Những chiếc lá vàng dịu nhẹ bay bay !

Có mùa Thu nào mà say đến thế ! ?
Trên từng góc phố, nắng vàng nghiêng nghiêng
Em bước qua tôi … mắt tình ngạo nghễ
Ta thấy như mình bất chợt thôi miên !

Mùa Thu du dương, giữa miền êm ả dịu dàng
Mùa Thu nhẹ nhàng, mát lạ tinh khôi
Mùa Thu và em, tim ta rộn ràng
Mùa Thu tuyệt vời, rơi giữa dòng trôi !

Ta thấy bên ta, đất trời tinh khiết
Em còn luyến tiếc mùa Hạ bâng quơ

Đôi mắt u tình, nhìn Thu tha thiết

Để xúc cảm đầy ta viết bài thơ !

Trên đây là những bài thơ hay nhất về mùa thu do dean2020.edu.vn tổng hợp và san sẻ với những bạn. Hy vọng rằng qua những bài thơ này những bạn sẽ nhận được sự đồng cảm với những xúc cảm lặng lẽ của mùa thu .

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.