Top 10 Bài văn tả dòng sông quê hương hay nhất 2021

Hình ảnh con sông hiền hòa chảy quanh xóm làng, êm đềm trôi mang theo bao kỉ niệm của thời thơ ấu mãi in đậm trong tâm lý của bất kỳ người con quê nhà nào. Vẻ đẹp vĩnh cửu cùng thời hạn của dòng sông không riêng gì Open trong những tác phẩm thẩm mỹ và nghệ thuật của những nghệ sĩ mà nó còn hiện lên rất sinh động, chân thực và thân thiện trong những bài văn miêu tả của những bạn học viên. Hãy cùng list tìm hiểu thêm một số ít bài văn tả con sông quê nhà trong bài viết dưới đây .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 5

Con người ta lớn lên và trưởng thành từ quê nhà, quê nhà luôn là nơi thân thương, gắn bó thâm thúy nhất với mỗi người trong những năm tháng ấu thơ. Tôi cũng vậy, quê nhà luôn ở trong tim tôi với biết bao kỉ niệm, đặc biệt quan trọng là hình ảnh con sông Tiền yên bình .

Dòng sông Tiền quê tôi quanh co, chảy dài quanh xóm làng, là nguồn cung cấp nước chủ yếu trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của làng quê. Nước sông trong vắt như tấm gương khổng lồ ngày ngày in bóng bầu trời xanh. Vào mỗi buổi sáng sớm, mặt nước yên bình, phẳng lặng như tờ, đến trưa, mặt trời lên cao, những tia nắng vàng chiếu xuống dòng sông, mặt nước như dát vàng dát bạc, khoác lên mình chiếc áo rực rỡ, đêm tối, dòng sông như hòa vào không gian, nhuộm đầy ánh sáng của vầng trăng tròn trên bầu trời, ông trăng tròn vành vạch in bóng hình xuống mặt nước yên bình.

Hai bên bờ sông, những rặng tre rặng liễu nghiêng mình soi bóng xuống mặt hồ như những thiếu nữ đang làm dáng làm duyên. Thi thoảng có cơn gió nhẹ thoảng qua, lá cây rơi xuống mặt nước, nhẹ trôi như những chiếc thuyền nhỏ. Chiều chiều, những chú chim én lại chao liệng qua, mặt nước đang yên bình bỗng nhẹ nhàng gợn sóng, những con sóng nhỏ chạy đuổi nhau, xô về tận bờ .

Dòng sông Tiền từ lâu đã là nguồn nước hầu hết cung ứng cho những cánh đồng quê, giúp bà con nông dân có được mùa màng như mong muốn. Thỉnh thoảng, thuyền bè lại qua lại sinh động để đánh những mẻ cá, mẻ tôm đầy ắp từ dưới đáy sông. Hàng ngày, những bà, những mẹ ra bờ sông giặt giũ quần áo, nấu cơm, … Nơi đây cũng là nơi lí tưởng cho những game show của lũ trẻ quê chúng tôi ngày ngày ra bờ sông nô đùa ồn ã, ngày ngày đắm mình trong những cơn gió mát lạnh, ngắm nhìn dòng sông yên bình, tận thưởng không khí trong lành, …

Hơn cả một dòng sông, nó như một người bạn tri kỉ của làng quê tôi. Dòng sông phân phối một phần cho đời sống của dân làng, nuôi dưỡng biết bao người con quê nhà lớn lên bằng dòng nước ấy, gắn bó với làng quê từ biết bao đời nay. Nhịp sống của con người hoàn toàn có thể biến hóa, đời sống hoàn toàn có thể đi lên nhưng chỉ có dòng sông là vẫn luôn sống sót vĩnh cửu như một chân lý vậy .

Đến giờ đây, dòng sông ấy vẫn luôn chảy và không ngừng chảy để liên tục nuôi dưỡng những thế hệ tiếp theo. Xa quê đã lâu, thế nhưng dòng sông Tiền thân thương ấy vẫn luôn sống sót trong trái tim tôi không thể nào quên. Nó như một kí ức tươi đẹp của thời ấu thơ, là nguồn cội của trái tim tim này .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 3

Đối với những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên trên quê nhà thì sẽ không thể nào không có những kí ức tuyệt đẹp gắn liền với dòng sông. Tôi cũng là một trong số những đứa trẻ như vậy. Có lẽ tôi có kỉ niệm với dòng sông nhất đó là cảnh buổi chiều trên sông .

Những buổi chiều hè trên dòng sông quê tôi là đông đúc nhất. Bởi khi ấy lũ trẻ chúng tôi đều được nghỉ học rủ nhau ra bờ sông chơi. Chúng tôi nghịch cát trên bãi bồi ven sông, xây thành những hình thù kì quặc, rồi ném cát trêu đùa nhau. Những ngày sông cạn lũ chúng tôi rủ nhau đi bắt trai về nấu. Mò dưới những viên đá lớn là những con trai to bự. Chúng tôi còn kháo nhau chọn ra con nào to nhất con nào sẽ có ngọc .

Rồi có cả những ngày chiều chúng tôi đứa nào đứa đấy rủ nhau ra sông tắm. Lúc ấy dòng sông lại ôm chúng tôi vào lòng hiền hòa che chở như một người mẹ ôm ấp con vào lòng. Nước sông lạnh ngắt trong veo như đã được lọc qua một cái bể lớn nào đó. Nhưng có lẽ rằng ấn tượng với tôi nhất chính là những buổi chiều được ngắm hoàng hôn trên sông cùng lũ bạn là Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, những đám mây xanh nhường chỗ để hoàng hôn Open. Lúc này dòng sông được nhuốm một màu đỏ cam. Chúng tôi thường kháo nhau lúc ấy là dòng sông máu .

Thế rồi chúng tôi cũng chả ai bảo ai chọn cho mình một chỗ để ngồi ngắm dòng sông. Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thổi làm dòng sông lăn tăn gợn sóng trông thật tuyệt. Màu hơi sáng của hoàng hôn khiến chúng tôi nhận ra những chiếc ca nô đang trở về bến sau một ngày thao tác căng thẳng mệt mỏi. Những chiếc thuyền làm cho dòng sông gợn những cơn sóng stress vì có vẻ như dòng sông giờ đây đã thấm mệt. Tiếng những chiếc ca nô ngày một gần và sau cuối cũng đã cập bến có vẻ như chúng cũng đã thấm mệt nên nằm yên trên bến mỏi. Đó cũng là lúc những người dân đi mò trai mò ốc mới quay trở lại .

Tiếng mọi người cười nói vui tươi hỏi han nhau xem ngày hôm nay có thu hoạch được nhiều không khiến cho khung cảnh yên tĩnh bỗng sôi động hẳn lên. Tiếng người nói sôi động một lúc rồi cũng tắt dần vọng ở phía xa kia rồi tắt dần trong lạng lẽ. Những đàn cá lúc này vội vã trở lại nhà bơi thật nhanh làm xao động cả một mặt nước. Còn buổi tối cũng thật là đẹp nhất là những đêm trăng sáng. Trăng sáng ngồi tròn vành vạnh như một chiếc đĩa vàng soi bóng xuống dòng sông. Dòng sông nhận được những ánh sáng dìu dịu của trăng trở nên bàng bạc lấp lánh lung linh. Gió thổi lồng lộng thoáng mát vô cùng .

Đối với tôi dòng sông là một người bạn dễ thương và đáng yêu dịu dàng êm ả chứ không lộng lẫy kiêu ngạo. Sông luôn đem đến sự vui thích cho tôi. Dù có đi đâu xa tôi cũng không thể nào quên được nơi gắn liền với tuổi thơ tôi .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 1

Đã lâu lắm rồi em không về quê chơi, nhân ngày hè năm vừa qua, cha mẹ đã dành Tặng Ngay em một chuyến du lịch tại chính quê nội của em. Ở đó có biết bao nhiêu là cảnh đẹp nhưng so với em hình ảnh dòng sông quê nhà luôn khắc khoải mãi trong tâm lý em .

Sáng hôm ấy, em đã thức dậy thật sớm và ăn sáng để chuẩn bị sẵn sàng ra bến xe đi về quê, suốt dọc đường đi em được ngắm biết bao nhiêu cảnh đẹp, được nhìn thấy rất nhiều thứ mới mẻ và lạ mắt và mê hoặc. Trong lòng em cứ háo hức và bồn chồn mong đợi xe lăn bánh lăn bánh thật nhanh để mau về quê nội. Vừa bước xuống xe, mùi thơm của lúa vàng như mang em vào một quốc tế cổ tích, ngọt ngào, một mùi vị của tình quê không ở đâu em cảm nhận được như ở nơi này. Và xen lẫn vào đó là tiếng nước trôi nhẹ nhàng của dòng sông đủ tạo ra sự một bức tranh toàn vẹn .

Dòng sông quê nội được ca tụng là hơi thở của cánh đồng, nó bao quanh quê nhà em, cung ứng nước cho những bác nông dân vào mùa vụ, là tiếng nhạc du dương cổ vũ cho mọi người, tiếng ru trẻ thơ mỗi buổi trưa hè. Trên con sông quê, em không hề quên được những kỉ niệm một thời theo anh đi bắt cá, đi tắm, đi tổ chức triển khai những cuộc đua trâu, những trò đánh trận .

Những buổi sáng sớm tinh mơ, dòng sông quê nội càng trở nên thơ mộng bởi làn sương bao trùm, ẩn hiện xa xa là những cành cây trúc, cây liễu rũ xuống, hay trước mặt là cây đa cổ thụ in hình. Ôi, cảnh đẹp biết dường nào, nó như một bức tranh sơn mài đã được một nghệ nhân nào tô vẽ lên. Nước sông nhẹ nhàng trôi như vẫy chào mọi người ngày mới đến. Vào buổi trưa hè, dòng sông lại hòa nhịp với những cơn gió nhẹ mang hơi mát vào làng em, khiến cái nắng trở nên dịu dàng êm ả hơn. Mọi người cũng thường tranh thủ nghỉ trưa ở trên những hàng cây rợp bóng mát cạnh dòng sông .

Rồi chiều chiều, mọi người lại nô nức ra sông tắm rửa, ra sông nghỉ ngơi, tám chuyện hoặc theo những con thuyền lênh đênh để câu cá, cắt vó, vớt những cây bèo đang trôi theo dòng nước. Mỗi buổi chiều, em thường cùng các bạn dưới quê
rủ nhau ra sông vớt rác để giúp sông trở nên sạch sẽ và đẹp đẽ hơn. Chúng em đang cố gắng làm những hành động nhỏ để góp phần giữ gìn dòng sông, mong rằng từ hành động nhỏ đó mọi người sẽ ý thức được việc xả rác vào dòng sông là
không đúng để dòng sông mát lạnh luôn là người bạn của làng quê.

Dòng sông ơi, dù sau này em lớn lên em cũng không khi nào quên sông đâu, sông chính là người bạn, gắn liền với tuổi thơ em, với kĩ niệm. Dù giờ đây, em đã rời xa sông, nhưng những hình ảnh về sông, về con người nơi này em mãi giữ trong tim mình. Hãy luôn mãi đẹp, mãi xanh sông nhé .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 9

Tuổi thơ có lẽ rằng ai cũng không ít lưu giữ cho mình hình ảnh một dòng sông. Dù cho dòng sông ấy chỉ từng chảy hay vẫn đang chảy thì chắc rằng kỉ niệm sẽ vẫn cứ chảy trôi trong tâm lý. Em cũng có một dòng sông như vậy : con sông Hồng quê nhà .

Ngày bé ông em thường dặn, đừng chơi men bờ sông, những trưa hè với những game show mê hoặc cùng lũ bạn làm cho một con bé tinh nghịch quên hết cả những lời dặn dò của ông. Mấy đứa trẻ tụm năm tụm ba ra bờ sông lấy cát chơi trò xây thành tháp, con sông Hồng hiền hòa bồi đắp phù sa cho cả một dải đất ven sông canh tác phong phú. Con sông bắt nguồn từ một vùng sơn nguyên thuộc Trung Quốc, chảy qua một chặng đường dài rồi chảy qua bờ bãi quê em, nước sông đục ngầu phù sa, một màu phù sa nặng tình nặng nghĩa .

Đứng từ trên cầu Thăng Long nhìn xuống, con sông cuộn lên những xoáy nước như những xoáy lông trên sống lưng chú trâu đang cần mẫn trên cánh đồng vậy. Cũng có những khi dòng sông nổi giận, nước dâng lên cao tràn qua những bãi bồi do cát bồi giữa dòng sông, vậy là những ốc đảo xanh với nào là sậy, là lau, là những ruộng cải hoa vàng … cũng bị dòng nước cuốn đi hết cả ; lại phải chờ khi dòng sông nguôi giận mới xanh trở lại .
Nhìn từ cao xuống, con sông như một dải lụa hồng uốn lượn qua những rặng tre xanh, những bờ cát xám rồi chảy đi thật xa về hướng chân trời, mà nơi ấy không biết có những vùng đất và con người nào đang chờ đón. Dòng sông cứ chảy trôi rồi lại kết thêm bạn mới, rồi người ta lại gửi vào dòng sông những kỉ niệm vui buồn .
Dòng nước chảy cũng giống như thời hạn chảy trôi, rồi cũng mang đi những câu truyện để người ta sẽ nhớ, sẽ thương và không khi nào trách móc, vì sông vẫn hiền hòa chảy mãi. Em sẽ mang đi trong hành trang cuộc sống một dòng sông quê nhà, dòng sông của em nhưng cũng là người bạn lớn của biết bao người thời điểm ngày hôm nay và cả tương lai .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 2

Hình như người làng em khi đi xa, nghĩ về quê mình, tiên phong đều nghĩ đến con sông quê. Em cũng vậy, yêu dòng sông quê nhà mình tha thiết .

Con sông không biết bắt nguồn từ những ngọn suối nào trên dãy Trường Sơn trùng điệp với những ngọn núi xanh lè, xa xôi kia. Khi đi qua làng em, nó chảy êm ả dịu dàng, dịu dàng êm ả như để mọi người đủ thời hạn để ngắm làn nước trong xanh của nó. Chỗ rộng nhất của nó khi qua làng cũng chỉ khoảng chừng vài mét. Dòng sông như lặng đi trước cảnh đẹp của xóm làng. Nó trầm ngâm phản chiếu những hàng tre đổ bóng mát rượi xuống đôi bờ .

Đôi lúc từ trên ngọn tre cao ráo, một chú cò trắng như vôi, mắt lim dim, giật mình nhìn thấy bóng mình soi trong đáy nước. Ngay giữa làng em là con đường chạy thẳng xuống bờ sông, gặp bến đò rồi nối với con đường bên kia sông. Người làng đi lên huyện lên tỉnh, qua làng khác đều theo con đường ấy mà đi, khiến cho bến đò khi nào cũng đông người qua lại. Chúng em cũng ngày ngày qua bến đò ấy mà đến trường. Sáng nào, dòng sông cũng xao động vì những chuyến đò qua lại .

Mặt nước sông yên bình cuộn lên những lớp sóng nhỏ dưới sống lưng đò, xô nhau lăn tăn chạy mãi vào bờ khiến cho buổi mai yên bình lao xao những âm thanh nho nhỏ. Trên màu xanh tươi của nước sông và lá tre, nổi lên màu trắng của áo học trò, màu vàng của đám cây ô rô, cây cóc kẻ pha lẫn với màu đỏ rực của khăn quàng thiếu niên. Tiếng chuyện trò nghe râm ran vang vọng mãi đến đầu sông. Đó là những ngày rất đẹp trên con sông .

Gặp những ngày mưa lũ, con sông không êm ả đi qua làng. Nó mang dòng nước đỏ màu phù sa và ngầu bọt, réo sôi và vội vã chảy đi như muốn đua nhanh sức mạnh dư thừa đó ra biển để tránh ngập lụt cho đồng ruộng, xóm làng. Trên bờ, những
ngọn tre oằn oại cả thân mình như tuyệt vọng giục dòng nước chảy nhanh hơn. Những ngày ấy, qua đò để đến lớp thật là một công việc vất vả. Mưa và gió vi vút trên sông làm chúng tôi ướt lạnh. Con đò khó nhọc nhích từng quãng ngắn và thường không đến bờ đúng nơi quy định.

Dù có những ngày khó khăn vất vả như thế, em vẫn yêu tha thiết con sông quê mình bằng một tình yêu muôn thuở – tình quê nhà .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 8

Con sông Trà Giang chảy qua làng em. Sông đã gắn bó với bao người, gắn bó với em. Sông và em thân thiết như bầu bạn.
Quanh năm, màu nước sông thay đổi nhưng lúc nào cũng giàu chất phù sa. Lòng sồng rộng mênh mông, nước xanh biêng biếc.
 
Buổi sáng, khi ông Mặt Trời thức dậy, vầng hồng rạng rỡ ở đằng đông, dòng sông sáng trong và lặng lờ đưa dòng về biển lớn. Nắng lên, sông khoác lên mình chiếc áo lụa đào duyên dáng. Hai bên bờ, luỹ tre xanh nghiêng mình xem mặt nước hồng, chim chóc đua nhau chuyền cành ca hót như đón chào ngày mới.
 
Buổi trưa, sông thật hiền hòa. Nó lại khoác lên mình chiếc áo the xanh. Làn nước óng ánh, mặt sông như tấm gương khổng lồ, những đám mây hối hả ghé ngang soi bóng. Buổi chiều, sông lại rạng rỡ như cô thiếu nữ. Mặt nước long lanh phản chiếu ánh hoàng hôn. Ráng chiều buông xuống, sông lại thay áo mới, một chiếc áo vàng lung linh thật kiêu sa. Có lúc em thầm hỏi: “Sông ơi! Sông bắt nguồn từ đâu mà đẹp đến thế?”. Sông như cười tươi và lặng lờ đưa dòng về biển cả.
 
Trên mặt sông mênh mông ấy, những bè tre thả mình trôi theo dòng nước buông xuôi. Thỉnh thoảng, một vài nhánh lục bình dập dềnh theo dòng nước mà chẳng biết mình sẽ trôi dạt về đâu. Tối đến, mặt nước sông mang một màu tím biếc. Hai bên bờ, ánh sáng mờ ảo, huyền dịu của đèn màu phả xuống sông làm mặt nước lung linh. 

Sông lại càng đẹp hơn khi có vầng trăng xuất hiện. Trăng vàng lờ lững giữa không gian vắng lặng, lơ lửng giữa dòng chảy êm đềm. Mặt sông lấp lánh bởi muôn ngàn ánh sao đêm. Trời nước mênh mông sông đẹp như tranh vẽ. Vang vọng giữa dòng sông yên ắng là tiếng kéo lưới của dân chài đang tiến vào bờ…
 
Ôi, cảnh con sông quê em! Mùa mưa hay mùa khô thì sông vẫn đẹp,vẫn diễm lệ trong em. Sông đã từng cùng con người đồng tâm cộng khổ, gánh vác khó khăn. Ngày nay, sồng lại càng thêm đẹp. Sông làm cho phong cảnh quê hương thêm hữu tình, thơ mộng. Sông ôm ấp thành phố, làng mạc, sông hiền từ cho ruộng đồng phù sa, màu mỡ. Sông đem nước tưới xanh cho từng bãi mía, nương dâu. 

Sông gắn bó với những tâm hồn nhỏ bé. Em tha thiết yêu sông và mong mọi người hãy giữ cho dòng sông luôn luôn tươi đẹp .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 7

Nơi em đang sống có biết bao cảnh đẹp mà chắc rằng mỗi người khi xa quê ai cũng luôn nhớ. Nhưng có lẽ rằng in đậm trong em nhất đó là hình ảnh con sông quê nhà .

Em không biết dòng sông bắt nguồn từ đâu, khi chảy qua làng em nó uốn khúc quanh co giữa làng rồi chạy dài bất tận về phía chân trời xa. Lòng sông sâu và khá rộng, chỗ rộng nhất của con sông khi chảy qua làng em khoảng chừng 300 – 400 mét. Dọc 2 bên bờ sông là những hàng tre xanh cao ráo soi bóng xuống làn nước trong xanh .

Buổi sáng khi những tia nắng ban mai đan trên những ngọn tre rồi chiếu xuống mặt sông, mặt sông lại cuộn lên những lớp sóng nhỏ lăn tăn xô mãi vào bờ khiến cho buổi sớm mai yên bình lao xao những âm thanh chào ngày mới. Lúc này cũng là lúc mọi người làng em ra sông gánh nước, tiếng cười đùa, tiếng gọi nhau râm ran cả 1 vùng. Trên màu xanh lè của nước sông nổi lên vài chiếc thuyền con thả lưới toàn bộ đều quay quồng, khẩn trương với mong ước được nặng mẻ lưới. Em thấy dòng sông mới hiền hòa và ấm cúng làm thế nào .

Chiều chiều khi ánh hoàng hôn vừa tắt, vài tia nắng cuối ngày còn lại rọi trên mặt sông tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp. Buổi tối, khi ông trăng tròn vành vạnh vắt qua ngọn tre làng, soi bóng xuống dòng sông lấp lánh lung linh thì mặt nước gợn sóng lộng lẫy, dòng sông như được dát 1 lớp bạc óng ánh. Lúc này chúng em ra sông ngồi hóng mát và đi dạo thật là mê hoặc trong cái yên lặng của khoảng trống em như nghe được tiếng rỉ tai trò chuyện của hàng tre, tiếng vỗ nhẹ của từng đợt sóng xô bờ .

Em cảm thấy tâm hồn mình trở nên thanh thản, tự do hơn sau những giờ học tập stress. Làm sao em quên được những trưa hè nóng nực, em cùng những bạn túm năm tụm ba lại tắm sông. Dòng nước mát lạnh, trong xanh xua đi hết sự căng thẳng mệt mỏi, nực nội. Tiếng đùa giỡn, tiếng đập nước vang dội cả 1 khúc sông. Và có lẽ rằng vì vậy mà dòng sông gắn bó với em chăng ? Mỗi khi vui, khi buồn em đều tâm sự cùng sông, dòng sông như thể một người bạn thân của em vậy .

Con sông hiền hòa, thân thiện là vậy mà gặp những ngày nước lũ thì nó trở nên kinh hoàng vô cùng. Nó mang một dòng nước đỏ màu phù sa và ngầu đỏ, từng con sóng cuồn cuộn như muốn nhấn chìm toàn bộ. Trên bờ những ngọn tre oằn cả thân mình như muốn giục dòng nước chảy nhanh hơn để khỏi ngập lụt làng xóm. Sau mỗi đợt như vậy, ruộng đồng lại được bồi đắp phù sa, lúa sớm trổ đòng, cây cối thêm xanh hơn .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 6

“ Quê hương tôi có dòng sông xanh lè
Nước gương trong soi bóng những hàng tre ”

Mỗi lần đọc lại hai câu thơ này, lòng tôi lại không khỏi bồi hồi xúc động nhớ về dòng sông quê nhà. Dòng sông được nhắc tới trong hai câu thơ của Tế Hanh có vẻ như không phải là dòng sông của riêng quê ông nữa mà đã trở thành dòng sông của bất kỳ ai, dòng sông thân thiện chảy qua những xóm làng yên bình trên mảnh đất Nước Ta .

Dòng sông chảy qua làng tôi là một nhánh nhỏ của dòng sông Hồng. Nó chảy qua biết bao xóm làng, những đồng ruộng bát ngát, núi đồi xanh mướt rồi khi tới làng tôi, dòng sông như lặng đi trước vẻ đẹp của một miền quê thanh thản, niềm hạnh phúc. Hai bên bờ là những rặng tre xanh tươi, ngọn tre như vươn cao mãi tới tận mây xanh. Tôi tưởng như tre là một người con gái điệu đà, đang soi bóng xuống mặt nước để chiêm ngưỡng và thưởng thức nhan sắc của chính mình .

Phía xa xa là những cánh đồng lúa rộng bát ngát bát ngát nhìn mãi không thấy điểm kết thúc. Chính dòng sông đã mang phù sa cùng dòng nước ngọt ngào như dòng sữa mẹ phân phối cho những cánh đồng, để cây lúa lớn lên xanh tươi. Bờ sông cũng là một nơi lí tưởng để cho những chú trâu nghỉ ngơi, nhẩn nha gặm cỏ và uống nước. Những thảm cỏ xanh thướt tha là chỗ bọn trẻ con vẫn hay nô đùa, tổ chức triển khai những game show nghịch ngợm như : rồng rắn lên mây, mèo đuổi chuột .

Nô đùa chán chê, chúng lại nắm dài trên bãi cỏ, lặng ngắm mây trời và dòng sông lững lờ trôi. Mỗi mùa dòng sông lại mang một hình dáng khác nhau. Mùa xuân nước sông trong vắt như hoàn toàn có thể nhìn thấy đáy, tưởng như nó là một bà mẹ hiền ấm cúng đang dang tay che chở, ôm ấp cho cả xóm làng. Mùa hè mưa nhiều, nước sông dâng cao, đỏ ngầu như màu gạch non và cũng chảy xiết hơn thường lệ .

Dòng sông ấy cũng gắn liền với bao kỉ niệm tươi đẹp của tuổi thơ tôi. Đó là những buổi chiều cùng bạn hữu ra sông tắm mát, tiếng nói cười làm vang cả một khúc sông. Đó là niềm vui tuổi thơ khi dòng sông dành khuyến mãi cho chúng tôi những chiến lợi phẩm là một giỏ đầy cá, tôm. Đó là những buổi trưa ngồi ở bờ bên này ngóng mẹ đi chợ ở bờ bên kia quay trở lại, hay đúng hơn là mong đợi được mẹ mua cho ít quà bánh, dù chỉ là chiếc bánh đa có rắc vừng hay vài quả cam, quả bưởi .

Dòng sông quê nhà luôn sống mãi trong tâm lý tôi, trở thành nỗi khắc khoải khôn nguôi của những người con xa xứ. Dòng sông gắn liền với tuổi thơ cũng chính là hiện thân của quê nhà biết bao thân thương, yêu dấu .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 4

Quê tôi nằm ngay bên cạnh sông Thương. Con sông hiền hòa đúng như cái tên của nó. Làng quê tôi nghèo và lam lũ nhưng hàng ngàn đời nay nó vẫn yên bình và đặc biệt quan trọng rất nên thơ. Tôi nhớ, tôi đã từng say sưa suốt cả ngày trên cánh đồng rợp màu xanh của ngô, của lúa. Nhưng có lẽ rằng, đọng lại da diết nhất trong trái tim của tuổi thơ tôi là vẻ đẹp dòng Thương .

Sông Thương không ồn ã như những con sông khác. Sáng nào cũng vậy, khi ông mặt trời cùng chú trống choai gõ cửa mọi nhà, tôi lại có thói quen chạy lên bờ đê để ngắm dòng sông đang uốn mình trôi quyến rũ. Những gợn nước nhỏ li ti cứ thế đuổi nhau liên tục chẳng biết đang đuổi theo những cơn gió nhẹ hay theo những tia nắng mặt trời. Gió từ dưới sông lúc ấy thổi lên lạnh lẽo làm tung mấy lọn tóc mềm nhưng vàng hoe trên cái trán nhỏ bé của tôi. Cái cảm xúc nhỏ ti nhưng ngây ngất ấy, sau này đi xa chỉ cần tưởng tượng lại là tôi đã thấy bồi hồi và xao xuyến lắm rồi !

Dòng sông bừng sáng hẳn khi ông mặt trời rực rỡ tỏa nắng lên cao. Lúc ấy dòng sông như được dát một thảm thủy tinh lên mặt phẳng. Khi còn nhỏ, tôi thường hỏi mẹ về những đóa hoa thủy tinh lộng lẫy nhiều sắc tố ấy. Mẹ nói : “ Đó là những bông hoa nắng, trời làm duyên cho non nước xứ mình ”. Sau này tôi mới hiểu đó không chỉ là vẻ đẹp của dòng sông quê tôi. Nhưng dù sao đó cũng vẫn là một kỷ niệm tuổi thơ thâm thúy lắm !

Những hôm trời trong và ánh dương rực vàng như vậy, tôi hoàn toàn có thể quan sát dọc hai bên bờ của dòng sông. Ở đó, những bờ cỏ rậm rạp xen lẫn những đám rành rành với những cánh hoa trắng muốt đang khoe mình trên mặt nước trong veo. Cảnh dòng sông lúc ấy khiến tôi và lũ bạn thú vị vô cùng. Sông Thương đã đẹp và điệu đàng nhưng tôi và cả người dân quê tôi nữa còn phải mang ơn dòng sông nhiều lắm. Sông cho tôm, cho cá nuôi bao thế hệ làng tôi khôn lớn rồi đi xa. Sông lại mang phù sa cho cây cối, cho những cánh đồng, những mùa vụ bội thu .

Mỗi mùa nước lũ dâng lên rồi nước rút, dòng Thương lại trải những thảm phù sa trắng đục lên cả cánh đồng to lớn ngoài làng. Dòng sông cứ thế bí mật bồi đắp những ngày mùa no ấm cho cả làng tôi. Với tôi và cả lũ trẻ con trong xóm, dòng sông còn là dấu ấn khó quên của những buổi trưa hè oi ả ngụp lặn mát lạnh trong dòng nước trong vắt, hay những đêm trăng cùng nhau hò hét vui đùa với bao game show mê hoặc. Những hình ảnh đẹp của dòng sông đã làm nên một phần trong trẻo của tuổi thơ tôi .

Dòng sông đã là bạn của bao người, nay lại thủy chung son sắt với tuổi thơ tôi. Vì thế mà chẳng có gì lạ khi nó trở thành một “ mảnh hồn làng ” trong trái tim của những người dân quê tha thiết như tôi .

Bài văn tả dòng sông quê nhà số 10

Ai cũng có một quê nhà, ai cũng có một điều để nhớ khi nhắc về quê nhà. Nhắc đến quê nhà tôi, có lẽ rằng tôi sẽ không khi nào quên được dòng sông Đào thân thương gắn bó với tôi suốt những năm tháng thơ ấu tươi đẹp .

Dòng sông Đào là một nhánh của sông Hồng bát ngát, chảy qua quê nhà tôi. Nó đã có từ bao đời nay, từ khi tôi sinh ra, dòng sông đã yên bình ở đó. Sông trải dài qua bao xóm làng, ngày ngày, phù sa phì nhiêu bồi đắp, cả dòng sông như một dải lụa đào quấn quanh làng quê .

Hàng ngày, mặt nước yên bình, yên bình in dấu cả khung trời trong xanh với những đám mây trắng hồng. Hai bên bờ, những hàng tre, hàng liễu trong xanh, đứng sừng sững, xõa mái tóc dài xuống mặt nước giống như những nàng thiếu nữ đang chải đầu, làm dáng, làm duyên .

Mỗi khi chị gió nhẹ thoảng qua, mặt nước lăn tăn gợn sóng, một vài chiếc lá lại lìa cành, chao liệng trong không trung rồi nhẹ rơi xuống mặt sông, lạnh nhạt trôi như những chiếc thuyền nhỏ. Sông Đào chảy quanh xóm làng, dòng sông như người mẹ hiền, là nguồn sống cho người dân quê tôi. Nó là nguồn nước chính cung ứng cho những cánh đồng, ruộng rau, là nguồn cung ứng thủy hải sản quý giá, nhiều lúc lại là nguồn nước ship hàng cho hoạt động và sinh hoạt .

Nơi đây cũng gắn bó với bao kỉ niệm thời ấu thơ của tôi. Những ngày chiều chiều lũ trẻ rủ nhau ra bờ sông chơi, nô đùa vui tươi. bày những game show lí thú. Khi ấy dòng sông như người bạn hiền hòa ngắm nhìn lũ trẻ chúng tôi đi dạo, mặt nước in bóng những nụ cười rạng rỡ. Vào những buổi chiều tối, những bà, những mẹ lại kéo nhau ra bờ sông giặt giũ, trò chuyện sau một ngày lao động căng thẳng mệt mỏi, ánh trăng sáng tỏa nắng rực rỡ soi sáng mặt nước như dát vàng dát bạc .

Vào những ngày đánh cá, dòng sông lại sinh động thuyền bè qua lại rộn ràng, những mẻ tôm, mẻ cá đầy ắp như những chiến lợi phẩm mà dòng sông dành Tặng Kèm cho người dân quê tôi. Đối với tôi, tôi thích nhất những lúc được ngồi bên bờ sông, đưa đôi chân xuống dòng nước để cảm nhận sự mát lạnh, đón những cơn gió trong lành, ngắm nhìn dòng sông quê nhà yên bình, yên bình, cảm xúc dễ chịu và thoải mái mà bình yên vô cùng .

Dòng sông đã luôn ở nơi đây, sống sót như một chân lý, nó không còn chỉ là một dòng sông thông thường mà nó là người bạn tri kỉ không hề thiếu trong nếp sống của làng quê tôi. Dòng sông quê nhà ấy đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ người con trưởng thành như ngày thời điểm ngày hôm nay nên nó thân thương mà đáng kính vô cùng .

Tôi lớn lên từ dòng nước của làng quê. Có lẽ sau ngày, dù có đi đâu xa, tôi cũng sẽ mãi mãi không khi nào quên dòng sông Đào quê nhà. Nó luôn sống sót trong tôi như một kí ức không hề xóa nhòa của ngày ấu thơ, của nhịp đập quê nhà luôn sục sôi trong trái tim này .

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.