Top 10 Bài văn miêu tả bác bảo vệ trường em hay nhất 2021

Bài văn tả bác bảo vệ số 4

Năm học mới lại khởi đầu và so với tôi đây là một năm học vô cùng đặc biệt quan trọng bởi đây là năm đầu của tôi ở trường cấp hai. Tôi còn nhớ ngày đầu khi mới bước vào trường tôi có biết bao nhiêu lúng túng nhưng như mong muốn tôi đã được những động viên rất ân cần của bác bảo vệ và ngay từ tích tắc ấy, tôi đã vô cùng yêu quý bác .

Bác bảo vệ trường tôi có lẽ rằng ở tuổi ngoài năm mươi. Dáng người bác dong dỏng cao, trên mái tóc đã điểm những sợi bạc. Bác có khuôn mặt chữ điền, chắc rằng ai trông thấy bác lần đầu cũng cho rằng bác là một người khá nghiêm nghị nhưng thực ra nếu tiếp xúc lâu ngày sẽ thấy là bác rất hiền lại dễ gần .

Nước da bác hơi ngăm đen nhưng toát lên sự trẻ trung và tràn trề sức khỏe của một con người dãi dầu mưa nắng. Ở bác có đôi mắt đen sâu thẳm, hằn rõ những tín hiệu của một cuộc sống từng trải nhưng nụ cười không cho nên vì thế mà khô khan, trái lại nó hiền lành, êm ả dịu dàng, đem lại cho người ta cảm xúc dễ gần. Tôi quan tâm nhất ở bác là đôi bàn tay chắc với nhiều vết chai, những ngón tay thuôn dài khiến cho bàn tay trông to và mạnh khỏe .

Bác ăn mặc khá giản dị và đơn giản, tôi thường thấy bác mặc áo sơ mi hoặc áo phông thun với quần âu đã sờn cùng với chiếc mũ lưỡi trai cũng đã sờn vải. Bác có lẽ rằng là một người rất yêu chó, phòng bác nuôi một chú cún con có bộ lông trắng muốt rất khôn khéo và tôi hay thấy chú quấn quýt bên bác, bác cũng rất dịu dàng êm ả và chiều chuộng chú ta, luôn cho chú nằm trên đùi của mình mỗi khi rảnh rỗi .

Tôi tin rằng bác nuôi chú cún ấy để làm bạn những lúc buồn là chính chứ không phải với mục tiêu bắt trộm. Tôi nghe mọi người nói bác làm bảo vệ ở đây đã được hai năm và rất ân cần, chu đáo, ai cũng yêu dấu. Quả là vậy, hôm tiên phong tôi đến trường, còn kinh ngạc, cứ chần chừ mãi không dám bước vào. Giống như đoán biết được ý tôi, bác nở một nụ cười thật tươi .

Rồi bác ân cần ra hỏi tôi là học viên mới phải không, khi tôi vấn đáp, bác liền dắt xe cho tôi vào nhà để xe, thấy tôi có vẻ như bồn chồn, cứ nhìn quanh mà không dám bước, bác lại chuyện trò với tôi cho tôi đỡ lo. Vì không biết lớp mình học ở vị trí nào trong trường, tôi lúng túng không biết phải làm thế nào, bác không ngại ngần mà đưa tôi tới tận lớp học, điều đó khiến tôi cảm kích rất nhiều .

Bác bảo vệ trong mắt chúng tôi như một người “ hiệp sĩ ” hiền lành luôn ân cần với mọi người và bí mật trông coi trường học mặc dầu chúng tôi có ỏ đó hay không. Có bác, chúng tôi thấy bảo đảm an toàn và yên tâm hơn rất nhiều. Tôi thực sự rất yêu quý bác .

Bài văn tả bác bảo vệ số 5

Bác Long bảo vệ trường em là người vui tính. Bác đã làm bảo vệ trường em từ trước khi em bước chân vào học ở trường này .

Năm nay bác đã gần sáu mươi tuổi rồi nhưng trông bác còn rất khỏe mạnh và nhanh gọn lắm. Dáng người cao, ngăn nắp trong bộ quần áo bộ đội đã bạc mầu. Khuôn mặt bác vuông vức, quai hàm bạnh, đôi lông mày rậm, nước da khi nào cũng đỏ au. Mới nhìn bác, ai cũng thấy sợ nhưng bác lại rất hiền lành. Các con của bác đều đi làm và sống xa nhà, vợ bác qua đời khi bác còn trẻ nên bác ở lại luôn phòng bảo vệ của nhà trường .

Bác sống rất đơn giản và giản dị nên đồ vật cũng rất đơn sơ nhưng thật sạch và ngăn nắp. Một ngày của bác mở màn từ năm giờ sáng. sau khi vệ sinh cá thể, bác đi Open những phòng lớp học, quét dọn văn phòng, … Khi chúng em tới trường, bác đón ngay cổng ra vào, vừa hướng dẫn xếp xe vừa nhắc nhở những bạn ra vào đúng lao lý tránh gây ùn tắc giao thông vận tải. Gõ trống, ngừng hoạt động, dọn vệ sinh, hướng dẫn khách và cha mẹ đến liên hệ việc làm …
Nhiều việc như vậy nhưng chưa khi nào em thấy bác cáu gắt hay tỏ ra stress. Chỉ là một nhân viên cấp dưới Giao hàng nhưng cả trường ai cũng quý và nể phục bác. Có lẽ vì bác là người sống rất trang nghiêm và tận tụy với việc làm. Với riêng em, có những kỉ niệm về bác có lẽ rằng không thể nào quên được .

Mẹ em đi làm công ty hôm nào cũng đến lên đèn mới về đến nhà. Ngày tiên phong đi học, những bạn đã có người đón hết, trời tối dần, mặc dầu đã được mẹ dặn dò rất nhiều nhưng nỗi sợ hãi cứ hiện lên trong đầu em. Thế rồi em òa khóc nức nở. Bác Long ôm em vào lòng, lau nước mắt rồi kể chuyện cho em nghe .

Câu chuyện của bác kể về những năm tháng cuộc chiến tranh, câu truyện không có mở màn, không có kết thúc. Em không hiểu gì nhiều nhưng những câu truyện ấy đã an ủi em những khi chờ mẹ đón. Biết tính em hay chạy nhảy và không thích ngồi trong phòng, bác còn tự tay đóng cho em một chiếc ghế bằng gỗ rất xinh để ngồi trong nhà chờ đón mẹ. Thỉnh thoảng bác lại dúi cho em vài cái kẹo cái bánh .

Vì yêu quý bác đã có lúc em Tặng Kèm bác chiếc kẹp tóc cài trên đầu. Bác cười và nói : cái kẹp tóc này chỉ dành cho những cô bé xinh xắn như cháu thôi. Bây giờ nhiều lúc nhớ lại em vẫn thấy mình thật buồn cười. Bác bảo vệ trường em là vậy đấy. Mãi mãi trong tâm lý em vẫn lưu giữ hình ảnh bác bảo vệ đáng kính .

Bài văn tả bác bảo vệ số 10

Trong đời sống xung quanh em, em đã tiếp xúc và làm quen với rất nhiều người : những người hàng xóm thân quen, những bạn, những bè nơi trường học gắn bó, thầy cô đã dạy dỗ em … Nhưng có lẽ rằng nơi mái trường thân yêu này, em nhớ nhất là bác bảo vệ trường em .

Bác bảo vệ trường em đã ngoài 50 tuổi rồi. Nhà bác gần trường, mà bác cũng rảnh rỗi nên đã làm bảo vệ ở trường em. Mái tóc bác đã dần Open những sợi tóc bạc. Những sợi tóc màu trắng xen vào giữa những sợi tóc đen khiến chúng em nhìn thấy mà vô cùng buồn bởi đó là tín hiệu của tuổi già, rằng bác đang già đi, đang dần nhiều thêm tuổi nữa. Khuôn mặt vuông chữ điền của bác vô cùng phúc hậu .

Đôi mắt đã dần Open những vết chân chim quen thuộc mà em vẫn thấy ở trên đôi mắt của bà nội, dần Open vệt mờ của thời hạn chạy qua. Nhưng dù vậy, bác vẫn còn nhìn rõ lắm, bác còn nhớ rõ mặt em chỉ sau 1 lần gặp mặt đấy. Khi bác đọc báo đều sẽ đeo một cặp kính lão để hoàn toàn có thể nhìn thấy chữ rõ hơn .

Bác khi nào cũng cười, tiếng cười vô cùng vui tươi, như theo gió mà truyền tới cho người khác niềm vui vậy. Làn da sạm đi vì nắng của bác đã dần Open những vết đồi mồi mờ mờ. Dù vậy nhưng bác vẫn còn khỏe mạnh lắm. Hằng ngày, bác vẫn đi hết những lớp học để kiểm tra xem những lớp đã tắt điện, tắt quạt sau khi ra về chưa. Hằng ngày bác vẫn cho đàn cá vàng trong hồ nước của nhà trường ăn không thiếu, tưới nước cho vườn hoa của trường .

Những việc làm nhỏ nhưng lại tốn khá nhiều sức vì phải chuyển dời nhiều lại luôn được bác làm tốt. Những buổi chiều cha mẹ đón muộn, em cùng một vài bạn khác đứng chờ ở cổng trường, bác đều gọi chúng em vào phòng bảo vệ ngồi cho đỡ mỏi chân. Khi ấy, chúng em đều vui tươi chuyện trò với bác mà quên mất cả tiếng gọi của cha mẹ ngoài kia. Bởi những câu truyện của bác mê hoặc chúng em vô cùng .

Bác trước khi làm bảo vệ ở trường, khi quốc gia có cuộc chiến tranh, bác chính là một người lính quả cảm và quả cảm mà chúng em chỉ được biết đến qua những bài học kinh nghiệm lịch sử dân tộc. Những câu truyện về cuộc chiến tranh, về tình người tại thời gian khắc nghiệt khi ấy của bác như một thước phim quay chậm, đưa chúng em ngắm nhìn khung cảnh quốc gia lúc bấy giờ .

Em rất yêu quý bác bảo vệ trường em. Bởi hiện tại, bác không chỉ đơn thuần là một bác bảo vệ trong trường nữa, mà còn là người mang tới cho chúng em những câu truyện đời thường, những bài học kinh nghiệm từ câu truyện ấy .

Bài văn tả bác bảo vệ số 1

Mỗi buổi sáng đến trường, em đều nhìn thấy chú bảo vệ. Chú là người đã canh gác ngày đêm để bảo vệ ngôi trường này. Cứ khoảng chừng đến sáu giờ đúng là chú xách chiếc ghế gỗ và cầm một tờ báo ra đằng trước cổng ngồi khiến em dễ quan sát chú hơn .

Chú Bảo là người bảo vệ của trường em cũng khá lâu rồi. Chú năm nay đã bước qua tuổi năm mươi nhưng chú vẫn mạnh khỏe. Dáng người không cao, vừa người, chỉ có cái sống lưng còng, lom khom khiến việc chuyển dời cũng khá phiền phức. Da tay sần sùi, rám nắng không còn mềm mại và mượt mà như trước kia vì những tháng ngày, buổi trưa nóng nực mà chú phải ngồi gác khuôn viên trường .

Đôi mắt một mí, đen, có những vết chân chim bên hai mí mắt. Lông mày to đen, ở sau đã bị hoa râm một chút ít. Vầng trán cao, mỗi lần chú cười hay nhíu mày thì Open rõ những nếp nhăn đầy trên trán. Đôi môi thâm, khô, nứt nẻ, để lộ hàm răng ố vàng vì nhiều lần chú hút thuốc. Hai bên má gầy gò Open hai đồng xu tiền lún sâu ở phần má .

Làn da sần sùi, đen, có những dấu đồi mồi Open. Cách ăn mặc của chú trong trường rất đơn thuần, mặc đồng phục bảo vệ đúng lao lý. Mặc dù việc làm này khá phức tạp và khó khăn vất vả nhưng chú vẫn kiên cường đạt đuổi theo tham vọng. Buổi sáng, chú dậy rất sớm mở cổng cho học viên .

Còn buổi tối chú phải canh gác trường em. Cứ khoảng chừng bảy giờ tối là chú lại đi kiểm tra hết dãy lớp học này đến dãy lớp học khác. Cứ mỗi khi có gió thổi qua, những chiếc lá bàng rơi khắp sân trường. Chú chuẩn bị sẵn sàng cầm chổi quét tổng thể lá bàng vào một góc rồi hốt bỏ vào thùng rác. Thấy học viên nào xả rác bừa bãi, chú ân cần nhắc nhở mà không la mắng, trách phạt gì .

Phải canh một ngày trời mệt nhọc mà chú không hề than phiền. Mồ hôi ướt đẫm trên sống lưng nhưng chú vẫn kiên cường quyết tâm đạt được tiềm năng. Chú Bảo rất thân thiện và thương mến học viên trong trường như con cháu của chú. Nên trong trường ai cũng quý mến chú. Em thầm biết ơn chú Bảo vì nhờ chú mà khuôn viên trường luôn sạch sẽ và đẹp mắt .

Bài văn tả bác bảo vệ số 3

Để ngôi trường được bình yên, bảo đảm an toàn, không thay đổi hẳn không hề thiếu vai trò quan trọng của bác bảo vệ. Bác giống như một vị thần đang trông coi tòa thành tháp diễm lệ để tránh sự xâm phạm của kẻ xấu. Với chúng em, hình ảnh bác bảo vệ yêu kính ngày ngày trông coi, bảo vệ ngôi trường thân thương đã rất quen thuộc và thân mật. Em rất yêu quý và kính trọng bác .

Bác giống như bậc cha, chú trong nhà. Có gì không phải bác đều chỉ bảo cho chúng em rất nhiệt tình. Bác có lẽ rằng năm nay đã ngoài 40 tuổi. Khuôn mặt bác vuông chữ điền, nước da ngăm đen, có lẽ rằng vì phải lăn lộn nhiều trước sóng gió cuộc sống nên làn da trông rất khỏe và cứng rắn .

Khuôn mặt ấy cũng đã có những nếp nhăn, những vết chai sạn nhưng trông vẫn rất hiền lành và tốt bụng. Bác không hay cười nói, có lẽ rằng để chúng em biết khuôn phép và tuân thủ thì bác muốn giữ sự nghiêm nghị ấy để răn đe chúng em nề nếp được tốt hơn. Dáng người bác khá vạm vỡ, những bước tiến cứng ngắc, vững chãi trông rất ra dáng một người làm trách nhiệm giữ gìn bảo mật an ninh, bảo đảm an toàn cho trường học .

Với bác, lần đầu nếu không quen và hay tiếp xúc thì hẳn sẽ nghĩ rằng bác rất nghiêm khắc và không dễ chiều. Nhưng kì thực không phải như vậy, bác luôn tạo cho chúng em một sự thân thiện nhất định để chúng em không được phép đùa quá chớn. Bác rất tốt bụng, có gì ngon bác nhiều lúc cũng hay chia đều cho chúng em. Nhưng điều khiến bọn em kính trọng chính là thái độ và ý thức bác thao tác .

Bác thao tác rất trang nghiêm và thận trọng, không khi nào để BGH trường phải nhắc nhở nhiều. Các thầy cô giáo trong trường nhiều lúc nếu chưa tới giờ lên lớp thường hay ghé qua chỗ bác hỏi thăm tình hình, đánh cờ và uống nước. Cảm giác rất thân thiện và thân thiện. Công việc của người bảo vệ cũng không thuận tiện gì. Nó yên cầu sự siêng năng, cần mẫn và sự hi sinh lớn lao nữa .

Hàng ngày, bác phải dậy sớm từ lúc trước 6 giờ để đi đến những lớp học Open chờ chúng em bước vào. Mùa nắng thì không yếu tố gì, nhưng nếu là mùa lạnh cái rét cắt da cắt thịt tất cả chúng ta chỉ muốn ngồi trong chăn cuộn tròn ấm cúng thì lúc ấy bác đã phải dậy từ trước để làm trách nhiệm. Túc trực suốt 24 giờ có lẽ rằng ngôi trường coi bác như người cha già kính yêu luôn chăm nom, lo ngại cho nó .

Ban đêm, khi trời mờ dần, khung trời chỉ còn là một tấm vải đen thì bác phải đi quanh trường một lượt, xem lớp nào chưa tắt điện, khóa cửa lớp bác lại làm hộ việc làm đó. Ban đêm hễ có tiếng động mặc kệ mưa gió thế nào bác cũng phải dậy kiểm tra .

Tối đến, trước khi đi ngủ, bác đều phải tuần tra cả trường lại một lượt rồi mới yên tâm kê sống lưng gối đầu. Ngoài việc trông coi bảo mật an ninh trường, bác còn giúp nhà trường quản lí gián tiếp chúng em, xem đứa nào hay nghịch ngợm, vi phạm nề nếp thì ghi lại báo lên để bị xử phạt. Không phải bác ghét bỏ gì, mà làm như vậy là để chúng em lớn dần lên và quen với sự tự lập, nghiêm khắc để trang nghiêm với bản thân .

Nhờ sự ân cần và sự nghiêm khắc đúng mực ấy bác đã dạy chúng em rất nhiều khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Bác giống như bậc cha chú trong nhà, luôn yêu quý chúng em. Chúng em luôn yêu quý, kính trọng bác. Tưởng tượng sau này càng lớn dần lên, phải xa mái trường thân yêu, xa bác, chúng em mỗi khi mắc khuyết điểm sẽ không còn được chỉ bảo nhẹ nhàng như vậy, mà đời sống sẽ đáp trả theo một cách khác, em lại càng lưu luyến không rời. Cảm ơn bác vì luôn bên cạnh bọn cháu trong suốt những tháng năm học trò .

Bài văn tả bác bảo vệ số 6

Trường tôi không rộng lắm nên chỉ có một bác bảo vệ trông coi. Ngày nào bác cũng làm những việc làm giống nhau, trông nom trường học và giúp sức học trò, thế cho nên mà chúng tôi ai cũng yêu quí bác .

Bác bảo vệ năm nay đã hơn sáu mươi tuổi. Trước đây, bác là bộ đội ở biên giới, lập được rất nhiều chiến công. Vì thế, chúng tôi thường gọi bác là dũng sĩ. Sau cuộc chiến tranh, bác trở về ship hàng quê nhà. Mấy năm nay, bác vào làm bảo vệ ở trường tôi. Điều ấn tượng tiên phong với tôi và mọi người là làn da đặc biệt quan trọng của bác. Làn da bị cháy đen, có chỗ loang lổ những vết sạm .

Nhìn da bác, người ta như thấy được cả cái nắng, cái mưa khắc nghiệt của núi rừng bao năm tháng hủy hoại con người. Bác có khuôn mặt cương trực, nghiêm nghị mà lúc đầu nhìn thấy chúng tôi sợ lắm. Tuy đã nhiều tuổi nhưng đôi mắt bác vẫn sáng và tinh nhanh. Tôn thêm cho khuôn mặt là đôi lông mày dày rậm, toát lên vẻ can đảm và mạnh mẽ .

Bác bảo vệ đậm người, không cao mà cũng không thấp. Bác còn khỏe mạnh, vững chãi lắm. Những bắp tay cuồn cuộn như một lực sĩ. Duy có đôi chân của bác không còn lành lặn nữa, một bên là chiếc chân gỗ. Trong chiến dịch năm xưa bác bị thương nặng nên muốn giữ tính mạng con người bác đã phải cưa mất một bên chân. Nhưng nhìn bác đi, khó ai hoàn toàn có thể đoán được đấy không phải là chân thực .

Bác đã quen lắm rồi, cái chân gỗ này đã là tri kỉ, nó đã thành máu thịt của bác từ khi nào không biết. Hình như ngày nào, tháng nào bác cũng mặc những chiếc áo bộ đội đã cũ và bạc mầu. Trên cầu vai có một mảnh vá nhỏ. Nhưng với bác, chiếc áo ấy là kỉ niệm cả một thời đạn bom oanh liệt. Nhất là những ngày lễ lớn, bác mặc nguyên một bộ quân phục nghiêm trang, đẹp tươi .

Sáng nào bác cũng dậy từ rất sớm. Từ khi ông mặt trời vẫn còn đang ngái ngủ, bác đã dậy thao tác rồi. Bác đi kiểm tra một vòng, cẩn trọng từng phòng, từng ngóc ngách, thấy cái gì hỏng bác liền sửa ngay. Rồi bác chăm vườn cây sau trường, chăm chút tỉ mỉ như đứa con của mình. Xong việc đâu nhé, bác ra lan rộng ra cánh cổng sắt, mỉm cười nghênh đón chúng tôi .

Thoạt nhìn thấy bác bảo vệ khó chiều chuộng, nghiêm khắc và khó gần. Nhưng khi chuyện trò, tiếp xúc rồi thấy bác là cả một kho tàng, một quốc tế. Nghe những câu truyện về cuộc chiến tranh mà chúng tôi như nhìn thấy cả dân tộc bản địa qua bác. Không chỉ thế, bác còn thuộc rất nhiều dân ca, ca dao, hò vè, thuộc nhiều thơ văn cổ … Bác hát chèo rất hay nữa. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, bác hát một trích đoạn cho học trò nghe. Chúng tôi nghe thú vị, say sưa quên cả về nhà …

Bác bảo vệ của chúng tôi không có một mái ấm gia đình riêng. Bác coi ngôi trường này là nhà, coi những thầy cô giáo là anh chị em, coi học trò chúng tôi là con cháu … Bác đã hi sinh cả đời mình cho dân tộc bản địa, quê nhà và giờ đây bác lại góp sức công sức của con người còn lại cho thế hệ tương lai. Hình ảnh bác bảo vệ đã quá thân quen và thân thiện với mỗi học viên của nhà trường. Nhìn bác, chiều chiều lầm lũi một mình chúng tôi thầm hỏi, trên quốc gia Nước Ta ta còn bao nhiêu con người như vậy .

Bài văn tả bác bảo vệ số 8

Người gắn bó với chúng em ở ngôi trường tiểu học này không chỉ có những thầy cô, bè bạn mà còn có cả bác bảo vệ nữa. Bác là người giữ cho ngôi trường của em bảo vệ bảo đảm an toàn, bình yên. Với em, bác bảo vệ như một người hùng giữ trường vậy .

Em không rõ bác đã gắn bó với ngôi trường này từ khi nào, chỉ biết là khi em chập chững bước chân vào trường thì đã thấy bác. Bác năm nay gần 60 tuổi rồi, nhưng trông bác vẫn còn phong độ lắm. Dáng người bác cao và đậm trông rất trẻ khỏe. Đôi tay của bác to và cứng ngắc. Vậy nên mỗi lần bác gõ trống, em đều nghe thấy tiếng trống to, giòn giã và dứt khoát .

Em rất thích ngắm nhìn khuôn mặt thánh thiện, phúc hậu của bác. Mỗi lần chúng em đi qua cổng trường chào bác, bác đáp lại với một nụ cười rất tươi. Tuy nhiên, nếu có học viên vi phạm như trèo cây, xả rác bừa bãi hay nói tục thì khuôn mặt bác nghiêm lại. Đôi mắt của bác đen, ẩn dưới đôi lông mày rậm. Vầng trán của bác cao, mỗi khi bác cười bác hay nhíu mày nên những vết nhăn trên trán lại Open .

Bác là một người rất tận tâm với việc làm. Hàng ngày, bác đánh trống báo hiệu giờ vào lớp. giờ tan học rất đúng chuẩn. Nhiều lúc lười học, em mong ngóng tiếng trống tan học của bác biết bao nhiêu. Ban ngày, bác ngồi ở bốt bảo vệ cổng trường, không cho học viên nào trốn tiết hay bỏ ra ngoài đi chơi, cũng không để cho người không có phận sự vào trường học .

Đến chiều tối, khi toàn bộ đã về hết chỉ còn lại bác với ngôi trường thì bác cầm chiếc đèn pin đi dọc hiên chạy dọc những lớp học để kiểm tra. Công việc tưởng chừng như đơn thuần nhưng lại yên cầu sự tỉ mỉ, niềm tin nghĩa vụ và trách nhiệm cáo và có sức khỏe thể chất bền chắc. Bởi ngày nào cũng vậy, ngày nắng cũng như ngày mưa, bác đều phải đi tuần quanh trường. Đôi khi thấy những bạn học viên riêng biệt trèo bàn và ghế, phá hỏng đồ của trường bác nghiêm khắc phê bình. Cũng nhờ có bác mà cây cối trong trường luôn xanh tốt .
Trường em, ai cũng yêu quý bác. Nhờ có bác mà ngôi trường của em luôn bảo đảm an toàn, bình yên, rộn ràng tiếng cười thơ trẻ vì đã có bác bảo vệ .

Bài văn tả bác bảo vệ số 2

Bác Chính là bảo vệ trường em. Bác công tác làm việc ở trường em đã trên mười năm, chị em bảo thế .

Bác là thương bệnh binh, mất một cánh tay trái, tại mặt trận biên giới. Người bác cao, gầy. Bụng và mông bác còn nhiều mảnh đạn. Tóc cắt ngắn, cặp mắt sâu, cái mũi cao hơi đỏ. Bác nói nhẹ nhàng, cử chỉ lịch sự và trang nhã, hay cười. Bác vui tính nên ai cũng mến. Các thầy cô giáo trong trường đều thân thương kính trọng gọi là : “ Chú ”, “ Chú Chính ” .

Khách đến trường, những vị cha mẹ đều gọi là “ Bác ”. Bác đã 45 tuổi, rất nhanh gọn. Học sinh cần gì, những thầy cô giáo cần gì, bác nhiệt tình trợ giúp ngay. Bác đánh trống báo giờ học, báo giờ ra chơi không khi nào sai một phút. Trong bộ quân phục bạc mầu, ống áo trái dắt vai, trông bác vừa nghiêm trang vừa bình dị. Một bọn cờ bạc bịp đến cổng trường giở trò móc túi trẻ con, bác nhẹ nhàng nói, chỉ một lúc sau, chúng đều đi thẳng .

Có một tay “ thiện xạ ” ăn mặc rất bảnh, nghe nói là “ con ông cháu cha ” ngang nhiên xách súng vào bắn chào mào trên những ngọn cây bàng. Chẳng cần to tiếng gì cả, chàng “ thiện xạ ” đã hứa với bác là không khi nào đến bắn chim trong trường nữa. Thằng Quý, thằng Phương vào trộm bàng chiều chủ nhật. Bác bắt được khi đang leo trên ngọn cây. Bác gọi xuống và ôn tồn nhắc : “ Cứ từ từ, kẻo ngã … ” .

Hai cu cậu phải viết vào một tờ giấy chỉ có ba chữ : “ Cháu xin chừa ”, với chữ kí kèm theo. Bác chẳng báo cáo giải trình với ai, thế mà hai bạn ấy không leo bàng nữa. Mỗi lần có học viên bị ốm đau, bác giúp sức tận tình, coi như con cháu trong mái ấm gia đình. Bác thân thiện và chăm sóc tới tụi học trò. Nhiều khi ngồi nghe bác kể chuyện về ngôi trường này hay những câu truyện về những anh chị khóa trước đã ra trường rất mê hoặc .

Em mong sao bác bảo vệ trường em luôn luôn khỏe mạnh để liên tục công tác làm việc, góp sức cho mái trường mến yêu của chúng em. Mai này dù có đi đâu xa, hình ảnh mái trường với thầy cô, bè bạn trong đó có cả bác bảo vệ sẽ in đậm trong tâm lý em .

Bài văn tả bác bảo vệ số 9

Ngôi trường từ khi nào đã trở thành ngôi nhà thứ hai, là một phần của tuổi thơ mỗi người. Nơi đó là sân trường to lớn, nơi có hàng cây thoáng mát, có bạn hữu thầy cô. Có cả những con người, cùng với thầy cô, lặng lẽ nhìn những lứa học trò chúng tôi khôn lớn : bác bảo vệ trường tôi .

Bác bảo vệ trường tôi tên là Nam. Coi bác như một người thân trong gia đình trong đại gia đình, chẳng khi nào chú ý tên không thiếu bác là gì, chỉ đơn thuần là bác Nam, cũng không ai gọi là bác bảo vệ. Trải qua 60 mùa xuân trên cuộc sống, bác có dáng người mảnh mai, không to lớn cũng chẳng phải người to khỏe như mọi người hay tưởng tượng khi nghĩ đến những người bảo vệ .

Nước da ngăm đen, rám nắng cùng chiếc áo màu xanh lam lịch sử một thời xắn đến khuỷu tay, đôi dép cao su đặc đã cũ và chiếc mũ cối cũng xanh luôn ở trên đầu, dù ở xa, chúng tôi cũng hoàn toàn có thể nhận ra bác rồi. Hiền từ và dễ gần ngay từ cái gặp tiên phong là những điều mọi người hoàn toàn có thể thấy ở bác. Có lẽ bởi khuôn mặt quá nhân hậu và chân chất ở bác ?

Khuôn mặt đã sạm đi vì những “ sương gió dạn dày ”, những nếp nhăn đã rõ ràng qua thời hạn và tuổi tác cũng khiến người ta hiểu và thêm kính trọng bác hơn. Cha ông thường nói : con người đẹp nhất là ở con mắt, có đúng với con trai không ? Nhưng tôi thấy nó đúng với bác Nam. Đôi mắt bác nheo lại, nhưng vẫn hoàn toàn có thể thấy từ đó sự ấm cúng và nhẹ nhàng đến lạ kì, như ánh nắng mùa xuân, không chói chang, nóng bức mà có sức mạnh đến lạ kì làm hồi sinh vạn vật .

Đôi mắt ấy hình như còn có xúc cảm nữa. Đôi mắt nheo lại khi vui sẽ khác với đôi mắt nheo lại tuyệt vọng khi thấy chúng tôi làm gì không đúng. Và khi ấy, chúng tôi biết mình phải xin lỗi và làm nũng với bác. Đôi tay bác bé nhỏ, những vệt gân xanh nổi lên rõ ràng nhưng cứ như có sức mạnh siêu nhiên vậy, hoàn toàn có thể khiêng và bê mọi thứ nặng hay giúp sức mọi người bất kể khi nào cần .

Vì thế mọi người ai cũng rất yêu quý bác. Các thầy cô đều rất kính trọng và thương mến bác. Còn lũ học trò chúng tôi, bác chẳng khác gì người trong nhà vậy. Bác Nam từng là cựu chiến binh, tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mĩ oanh liệt của quốc gia. Bác có một căn phòng nhỏ ở giữa hai dãy nhà, đó chính là nhà tại của bác, cũng là nơi trú ngụ và đi dạo của chúng tôi ở trường học .

Phòng bác có rất nhiều thứ để chơi : hoa lá cây cảnh, những dụng cụ của bác, những bi nước thời chiến và cả những câu truyện của bác nữa. Lũ trẻ chúng tôi thường quây quần bên chiếc giường nhỏ của bác để nghe bác kể chuyện. Đó không phải chỉ là câu truyện kể, đó là những thước phim sôi động trong đầu chúng tôi với âm thanh là giọng nói trầm ấm của bác, là những khoảnh khắc thót tim khi cạnh tranh đối đầu với địch, là những tích tắc niềm hạnh phúc khi được hát ca bên đồng đội, là sự xót xa khi thấy đồng đội của mình phải ngã xuống, mãi mãi, …

Khi chúng tôi cười, khi chúng tôi bồn chồn, khi chúng tôi lại khóc. Bác chỉ lặng lẽ ngắm nhìn, và mỉm cười. Không biết bác mỉm cười gì nhưng chúng tôi cũng cười và thấy rất niềm hạnh phúc. Đó chính là lí do tại sao chúng tôi lại yêu quý bác như vậy .
Thỉnh thoảng, tôi lại nghĩ nếu phải xa ngôi trường này, phải xa bác Nam, thì chúng tôi biết phải làm thế nào đây. Chắc sẽ buồn lắm. Nhưng bác lại hiền hậu nói : “ Chỉ cần tất cả chúng ta luôn nghĩ đến nhau, thì ở đâu cũng đâu có quan trọng đâu nhỉ ? ”

Bài văn tả bác bảo vệ số 7

Bác Tường bảo vệ trường em là người rất vui tính. Bác đã bảo vệ trường em từ trước khi em bước chân vào trường học này .

Năm nay bác cũng ngoài 50 tuổi rồi nhưng trông bác còn khỏe mạnh và nhanh gọn như người trẻ tuổi trai tráng. Bác có dáng người cao, không hề có bụng bia, chắc do bác siêng năng tập thể dục. Khuôn mặt vuông vức, quai hàm bạnh ra và đôi mắt thánh thiện khiến cho lũ học trò chúng em rất ấn tượng. Bác hay mặc bộ đồng phục màu xanh lơ, trên ngực đeo phù hiệu của trường, cầu vai có 3 sọc vàng trông rất uy nghi .

Mỗi ngày, việc làm của bác đều giống nhau từ việc đóng, Open, quét dọn những lóp học và sân trường, chăm nom bồn hoa, hoa lá cây cảnh, … thì bác phải tiếp xúc với rất nhiều người từ những thầy cô đến học viên và khách đến trường. Tuy nhiên, khi nào bác cũng rất cởi mở, vui tươi, linh động và thao tác tận tụy như một chú ong thợ ship hàng mọi người không biết stress .

Giọng nói của bác dõng dạc, truyền cảm hứng thấu vào lòng người. Những cha mẹ nào vào trường chưa biết lối đi, bác ôn tồn, vui tươi hướng dẫn nơi để xe và vào văn phòng để gặp thầy cô giáo liên hệ việc làm. Đến buổi tan học, bác thường ra nơi cổng trường hướng dẫn, phân luồng cho xe lưu thông, tránh bị kẹt xe nơi công cộng .
Bác Tường là người rất yêu việc làm của mình. Bác sống có nghĩa vụ và trách nhiệm nên được toàn bộ mọi người đều yêu quý. Em học được ở bác đức tính cẩn trọng, chu đáo với việc làm .

4.5
/
5

(

94
bầu chọn
)

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *