Những câu chuyện ngắn về Bác Hồ giúp rèn luyện bản thân

Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, một tấm gương sáng với những phẩm chất đạo đức tốt đẹp mà không có vị lãnh tụ nào có thể sánh bằng. Nổi bật ở Bác là một ý chí kiên cường bất khuất, tấm lòng thương dân và đặc biệt là yêu nước mãnh liệt. Ở Bác hội tụ đầy đủ những phẩm chất của một vĩ nhân, một nhân vật mang tầm vóc lịch sử. Cho đến tận bây giờ Bác vẫn là tấm gương sáng rực để thế hệ trẻ noi theo. Sau đây là một vài mẩu chuyện về Bác Hồ đã được sưu tầm để chúng ta có thể thấy rằng, Bác là tấm gương sáng, vĩ nhân của thế giới.

Những câu chuyện ngắn về Bác Hồ giúp rèn luyện bản thân

1. Câu chuyện về đức tính giản dị của Bác

Bà Nguyễn Thị Liên, nguyên là cán bộ văn phòng Phủ quản trị, kể lại rằng : Khi thao tác ở văn phòng Bác, thi thoảng bà còn đảm nhiệm việc khâu vá quần áo, chăn, màn … cho Bác. Công việc này đã giúp bà có điều kiện kèm theo được gần Bác và học tập rất nhiều điều .

Áo của Bác rách, có khi vá đi vá lại vài lần Bác mới cho thay. Chiếc áo gối màu xanh hoà bình của Bác, được ông Cần (người phục vụ Bác) đưa bà vá đi vá lại. Cầm chiếc áo gối của Bác, bà rưng rưng nước mắt, bà nói với ông Cần thay áo gối khác cho Bác dùng nhưng Bác chưa đồng ý. Người vẫn dùng chiếc áo gối vá.

Những năm tháng giúp việc ở văn phòng Bác, bà đã có những kỷ niệm không khi nào quên .
Bà còn kể rằng :
Ở Việt Bắc, có một lần Bác đi công tác làm việc về muộn, về qua văn phòng, Bác nghỉ lại một lát vì mệt. Đồng chí Hoàng Hữu Kháng, bảo vệ của Bác nói với bà :
– Bác mệt không ăn được cơm. Cô nấu cho Bác bát cháo .
Bác đang nằm nghỉ nghe thấy thế liền bảo bà :
– Cô nấu cháo cho Bác bằng cơm nguội ấy, vừa chóng chín, vừa tiết kiệm chi phí được gạo, khỏi bỏ phí cơm thừa .
Bác Hồ là nguyên thủ vương quốc, nhưng khác với tổng thể những vương quốc khác, Bác chưa khi nào tự dành cho mình những đặc ân của một quản trị nước. Bác quen thuộc với hình ảnh chiếc áo khoác sờn cũ, đôi dép cao su đặc mòn vẹt, cả đời Bác không ham mê giàu sang giàu sang, chỉ coi mình giống như bao người dân khác. Bác vẫn giữ nguyên những nét truyền thống cuội nguồn quê nhà của Bác, một câu truyện nhỏ nhưng đủ để cho thấy Bác đơn giản và giản dị đến mức nào .

2. Không có việc gì khó

Năm 1927, với tên gọi là Thầu Chín, Bác Hồ sống và hoạt động giải trí trong người việt sinh sống ở nước ngoài Nước Ta ở Xiêm ( Thailand ) cho đến cuối năm 1929. Đây là một trong những thời hạn Người sống lâu nhất với đồng bào, trước năm 1945 .
Sau khi đặt chân đến Phi Chịt, Người nêu quan điểm đi ra U Đon để tìm gặp Việt kiều. Từ Phi Chịt đến U Đon phải đi bộ, băng rừng hàng tháng. Mỗi người đi đường đều gánh theo hai thùng sắt tây đựng quần áo, vật dụng lặt vặt, có nắp đậy để tránh mưa núi, vắt rừng. Thức ăn mang theo cũng là 10 kg gạo và một ống “ cheo ” ( thịt gà hoặc sườn lợn băm nhỏ rang muối. Năm 1945 khi đi Côn Minh, Bác cũng mang theo một ống “ cheo ” nhưng đặt tên là muối Việt Minh ) .
Thầu Chín cùng 1 số ít đồng đội ra đi vào dịp mùa thu. Cây rừng đang rụng lá. Trời nắng to, đường đi đá sỏi gồ ghề, mọi người đều căng thẳng mệt mỏi. Thấy Thầu Chín không quen gánh, có người muốn trợ giúp, nhưng Thầu Chín không chịu. Ít ngày sau, đôi chân của Thầu Chín đã sưng lên, rớm máu, tấy đỏ. Anh em lại nhu yếu Thầu Chín nhường gánh. Thầu Chín nói : “ Thánh hiền đã dạy : Thiên hạ vô nan sự, nhân tâm tự bất kiên ”, ý nói là dưới trời này không có việc gì khó, chỉ sợ lòng người không kiên trì … cứ cố gắng nỗ lực, để thế vài hôm nữa sẽ quen đi … Quả nhiên mấy ngày sau nữa, bước chân Thầu Chín đã nhanh, đi gọn, đôi thùng đung đưa có vẻ như đã nhẹ nhàng. Mấy tháng sau, có lần từ U Đon về đến Xa Vang đường dài hơn 70 km, Thầu Chín chỉ đi hết một ngày .
Hơn 20 năm sau, vào cuối mùa đông năm 1950, trong một lần gặp gỡ bạn bè người trẻ tuổi xung phong làm đường ở Đèo Khế, Thái Nguyên, Bác Hồ đã đọc Tặng Kèm bốn câu :
… Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm ra .
Bốn câu thơ ấy, tuy là mượn ý của “ Thánh hiền ” nhưng đã được kiểm nghiệm trong thực tiễn đời sống của Bác Hồ mấy chục năm trước đó …
Câu chuyện bộc lộ đức tính kiên trì và ý chí kiên cường của Bác Hồ, Bác không khi nào bỏ cuộc trước khó khăn vất vả thử thách. Cũng không khi nào tự nuông chiều bản thân mình. Câu chuyện trên dạy cho ta bài học kinh nghiệm về cách đương đầu với khó khăn vất vả, đời sống khi nào cũng nhiều thử thách, nhưng nếu kiên trì nhất định sẽ vượt qua, dù thử thách có khó đến đâu đi chăng nữa .

3. Bài học về cách ứng xử

Buổi đầu kháng chiến chống Pháp, có một chiến sỹ cán bộ Trung đoàn thường hay quát mắng chiến sỹ. Đồng chí này đã từng làm giao thông vận tải, bảo vệ Bác đi ra quốc tế trước Cách mạng tháng Tám .
Được tin nhân dân phản ánh về chiến sỹ này, một hôm, Bác cho gọi lên Việt Bắc. Bác dặn trạm nghênh tiếp, dù chiến sỹ này có đến sớm, cũng giữa trưa mới cho chiến sỹ ấy vào gặp Bác .
Trời mùa hè, nắng chang chang, đi bộ đúng ngọ nên chiến sỹ Trung đoàn vã cả mồ hôi, người như bốc lửa. Đến nơi, Bác đã chờ sẵn. Trên bàn đặt hai cốc nước, một cốc nước sôi có ý chừng vừa như mới rót, bốc hơi nghi ngút, còn cốc kia là nước lạnh .
Sau khi chào hỏi xong, Bác chỉ vào cốc nước nóng nói :
– Chú uống đi .
Đồng chí cán bộ kêu lên :
– Trời ! Nắng thế này mà Bác lại cho nước nóng làm thế nào cháu uống được .
Bác mỉm cười :
– À ra thế. Thế chú thích uống nước nguội, mát không ?
– Dạ có ạ .

Bác nghiêm nét mặt nói:

– Nước nóng, cả chú và tôi đều không uống được. Khi chú nóng, cả chiến sỹ của chú và cả tôi cũng không tiếp thu được. Hòa nhã, điềm đạm cũng như cốc nước nguội dễ uống, dễ tiếp thu hơn .
Hiểu ý Bác giáo dục, chiến sỹ cán bộ nhận lỗi, hứa sẽ sửa chữa thay thế .
Là một người nổi tiếng ôn hòa, Bác luôn mong ước những cán bộ của mình gần dân, hiểu dân, giúp sức nhân dân. Trong đời sống không nên cáu gắt, bức tức với mọi người, bởi đây là đức tính xấu, dễ làm mất đi những mối quan hệ. Nên ôn nhu, hòa đồng với tổng thể mọi người .

4. Đôi dép cao su

Đôi dép của Bác “ sinh ra ’ ’ vào năm 1947, được ‘ ’ sản xuất ’ ’ từ một chiếc lốp xe hơi quân sự chiến lược của thực dân Pháp bị bộ đội ta phục kích tại Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa chân Bác .
Trên đường công tác làm việc, Bác nói vui với những cán bộ đi cùng :
– Đây là đôi hài vạn dặm trong truyện cổ tích rất lâu rồi … Đôi hài thần đất, đi đến đâu mà chẳng được .
Gặp suối hoặc trời mưa trơn, bùn nước vào dép khó đi, Bác tụt dép, xách tay. Đi thăm bà con nông dân, sải chân trên những cánh đồng đang cấy, đang vụ gặt, Bác lại xắn quần cao lội ruộng, tay xách hoặc nách kẹp đôi dép …
Mười một năm rồi vẫn đôi dép ấy … Các chiến sỹ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần “ xin ’ ’ Bác đổi dép nhưng Bác bảo “ vẫn còn đi được ’ ’ .
Cho đến lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong buồng riêng thì mọi người trong tổ cảnh vệ lập mẹo giấu dép đi, để sẵn một đôi giày mới …
Máy bay hạ cánh xuống Niu-đê-li, Bác tìm dép. Mọi người thưa :
Có lẽ đã cất xuống khoang hàng của máy bay rồi … Thưa Bác ….
– Bác biết những chú cất dép của Bác đi chứ gì. Nước ta còn chưa được độc lập trọn vẹn, nhân dân ta còn khó khăn vất vả, Bác đi dép cao su đặc nhưng bên trong lại có đôi tất mới thế là đủ lắm mà vẫn lịch sự và trang nhã – Bác ôn tồn nói .
Vậy là những anh chiến sỹ phải trả lại dép để Bác đi vì dưới đất chủ nhà đang nóng lòng chờ đón …
Trong suốt thời hạn Bác ở Ấn Độ, nhiều chính khách, nhà báo, nhà quay phim … rất chăm sóc đến đôi dép của Bác. Họ cúi xuống sờ nắn quai dép, thi nhau bấm máy từ nhiều góc nhìn, ghi ghi chép chép … làm tổ cảnh vệ lại phải một phen xem chừng và bảo vệ “ đôi hài thần kỳ ” ấy .
Năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị chức năng Hải quân nhân dân Nước Ta. Vẫn đôi dép “ thâm niên ” ấy, Bác đi thăm nơi ăn, chốn ở, trại chăn nuôi của đơn vị chức năng. Các chiến sỹ rồng rắn kéo theo, ai cũng muốn chen chân, vượt lên để được gần Bác hơn. Bác vui cười nắm tay chiến sỹ này, vỗ vai chiến sỹ khác. Bỗng Bác đứng lại :
– Thôi, những cháu giẫm làm tụt quai dép của Bác rồi …
Nghe Bác nói, mọi người dừng lại cúi xuống yên lặng nhìn đôi dép rồi lại ồn ào lên :
– Thưa Bác, cháu, cháu sửa …
– Thưa Bác, cháu, cháu sửa được ạ …
Thấy vậy, những chiến sỹ cảnh vệ trong đoàn chỉ đứng cười vì biết đôi dép của Bác đã phải đóng đinh sửa mấy lần rồi … Bác cười nói :
– Cũng phải để Bác đến chỗ gốc cây kia, có chỗ dựa mà đứng đã chứ ! Bác “ lẹp xẹp ” lết đôi dép đến gốc cây, một tay vịn vào cây, một chân co lên tháo dép ra :
– Đây ! Cháu nào giỏi thì chữa hộ dép cho Bác … Một anh nhanh tay giành lấy chiếc dép, giơ lên nhưng ngớ ra, lúng túng. Anh bên cạnh liếc thấy, “ vượt vây ” chạy biến …
Bác phải giục :
– Ơ kìa, ngắm mãi thế, nhanh lên cho Bác còn đi chứ. Anh chiến sỹ lúc nãy chạy đi đã trở lại với chiếc búa con, mấy cái đinh :
– Cháu, để cháu sửa dép … Mọi người dãn ra. Phút chốc, chiếc dép đã được chữa xong. Những chiến sỹ không được suôn sẻ chữa dép phàn nàn :
– Tại dép của Bác cũ quá. Thưa Bác, Bác thay dép đi ạ ..
Bác nhìn những chiến sỹ nói :

– Các cháu nói đúng… nhưng chỉ đúng có một phần… Đôi dép của Bác cũ nhưng nó chỉ mới tụt quai. Cháu đã chữa lại chắc chắn cho Bác thế này thì nó còn “thọ’’ lắm! Mua đôi dép khác chẳng đáng là bao, nhưng khi chưa cần thiết cũng chưa nên… Ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo…

Đôi dép cao su đặc là hình ảnh gắn liền với Bác Hồ, không riêng gì biểu lộ đức tính tiết kiệm chi phí mà còn biểu lộ tấm lòng yêu nước thương dân của Bác. Dân còn nghèo, nước còn khổ, Bác không dám dành cho mình những độc quyền riêng, đôi dép của một vị quản trị nước, hơn cả một thập kỉ. Câu chuyện nhắc nhở tất cả chúng ta về đức tính tiết kiệm chi phí, cũng như tấm lòng yêu nước thương dân, mỗi người trong tất cả chúng ta đều có trách nhiệm với quốc gia và nhân dân Nước Ta .
Cuộc đời của Bác Hồ là một trang sử vẻ vang, mỗi bước tiến của Bác đều tiềm ẩn những bài học kinh nghiệm về nhân cách. Không câu truyện nào đủ để diễn đạt được nhân cách sáng ngời của Bác, tôn chỉ của Bác là “ Cần, kiệm, liêm chính là tôn chỉ của Bác, tất cả chúng ta những người đang được làm chủ quốc gia nhờ sự hi sinh của Bác, cần phải nỗ lực triển khai xong bản thân hơn nữa .
Thảo Nguyên

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.