5 bài thơ hay về thầy cô trong ngày 20 tháng 11 | Edu2Review

20 tháng 11 hằng năm là dịp tiện để những thế hệ học trò bộc lộ tình cảm của mình đến thầy cô một cách rõ ràng nhất. Những sự kính trọng, tình cảm tri ân và muôn lời quý giá qua những tấm thiệp, bó hoa hay đặc biệt quan trọng hơn là những bài thơ. Dưới đây là 5 trong số những bài thơ như thế

1. Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách rất lâu rồi đó không ít quên lãng
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông yên lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời hạn …

nhà giáo việt nam

Thầy cô là người lái đò tri thức

2. Con với thầy

Con với thầy
Người dưng nước lã
Con với thầy
Khác nhau thế hệ
Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình
Mười mấy ngàn ngày không gặp lại
Những thầy giáo dạy tôi ngày thơ dại
Vẫn bên tôi dằng dặc hành trình dài
Vẫn theo tôi những lời động viên
Mỗi khi tôi lầm lỡ
Vẫn theo tôi những lời nhắc nhở
Mỗi khi tôi tìm được vinh quang …
Qua buồn vui, qua những thăng trầm
Câu vấn đáp sáng lên lấp lánh lung linh
Với tôi thầy ký thác
Thầy gửi tôi khát vọng người cha
Đường vẫn dài và xa
Thầy giáo cũ đón tôi từng bước !
Từng bước một tôi bước
Với kỷ niệm thầy tôi …

3. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu !
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc sống
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn tham vọng đầy của em .
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
( Con đường thầy ngỡ nhiều lúc
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi ! )
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc sống những em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

nhà giáo việt nam

Cô giáo trường xưa

4. Nhớ cô giáo trường làng cũ

Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em .
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì .
Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !

5. Hoa và ngày 20-11

Nụ hoa hồng rất lâu rồi ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông …
Nụ hoa hồng thời xưa ấy …
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài ?
Nụ hoa hồng thời xưa ấy …
Tà áo dài trắng nơi nao ,
Thầy cô – những mùa quả ngọt

Em bỗng thành hoa lúc nào.

Lời kết: Thơ ca qua bao đời vẫn luôn là những gì nhẹ nhàng, bay bổng và dễ đi vào lòng người hơn bao giờ hết. Với những bài thơ ngọt ngào này, Edu2Review xin gửi tới quý thầy cô những lời chúc tốt đẹp nhất cho Ngày nhà giáo Việt Nam – 20 tháng 11 tới đây!

Nguồn : báo giáo dục

Edu2Review – Cộng đồng đánh giá giáo dục hàng đầu Việt Nam

Source: https://iseo1.com
Category: Review

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.